Monday, January 28th, 2008 | Author: phuongnn

Hà Nội bữa nay lạnh tê tái. Uh, ai cũng biết mà, vì gặp nhau, câu đầu tiên chào nhau chỉ là than thở về giá lạnh.

Trời rét! Co ro, trong những chiếc áo lạnh, sù sụ như một chú gấu mà vẫn phải kêu bật ra miệng. Co ro, trong những miền ký ức về ngày nắng đẹp, về những mùa đông đã qua, về bắp ngô nướng, về bát nước chấm ốc cay cay…

Chiều giá rét ở quê, chạy xe ra ngoài đồng để gió thổi tung mớ tóc rối. Bên vệ đường, từng túp lều liêu xiêu trước những cơn gió lạnh như chực đổ, mà bên trong ủ ấm bao lòng người. Đó là nơi mình có thể ghé qua uống 1 cốc nước ngô nóng bỏng lưỡi, vị ngọt của ngô non bị át bởi vị ngọt của đường. Đó là nơi mình có thể ghé qua để lấy vài ba bắp ngô non về, trong góc bếp mấy anh chị em chụm đầu bên bếp lửa vừa nướng ngô vừa xuýt xoa vì nóng, vì khói. Bắp ngô đen xì, miệng cười đen xì mà sao vẫn ngon đến thế, vẫn đáng yêu đến thế!

Đêm giá rét, lại cả lũ lóp ngóp chen chúc trong 1 tấm chăn. Ai cũng chen nhau nằm giữa để rồi cuối cùng cho đứa nằm ngoài khỏe hơn kéo gom toàn bộ chăn về nó. Lại bắt đầu những cuộc chiến tranh giành tấm chăn nhỏ, lại eo xèo, lại khóc lóc để bà phải can thiệp. Đánh nhau thế, cãi nhau thế, mà đuổi mỗi đứa về mỗi nhà để được một mình một chăn thì lại không ai muốn, lại tranh cãi nhau để được ở lại.

Ký ức của tuổi thơ những ngày giáp tết đó. Sao thấy thiết tha, yêu dấu đến vậy! Giờ đứa trong Nam, ngoài Bắc, chắc hiếm còn cơ hội nào để được thơ bé như xưa. Chợt thấy ấm lòng giữa 1 ngày đông giá!

Gió vẫn thổi bên ngoài kia đấy…

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
Leave a Reply