Archive for June, 2008

Khách hàng phàn nàn: phiền phức hay tài sản?

Wednesday, June 25th, 2008

Sẽ thật ngạc nhiên và dường như vô lý khi ai đó nói rằng khách hàng từ bỏ chúng ta chính là những khách hàng đáng quí nhất và sự phàn nàn của họ chính là tài sản của doanh nghiệp.

Chẳng ai thích những lời phàn nàn. Khách hàng thật phiền phức, chúng ta đã cố hết sức để làm họ hài lòng thế mà họ cứ suốt ngày phàn nàn, ý kiến ý cò!

Từ một ví dụ

Hãy thử quan sát một ví dụ thực tế. Tôi cần mua một cái máy giặt, đến cửa hàng Nguyễn Kim tôi được anh nhân viên bán hàng giới thiệu hết sức chu đáo về nhiều loại máy. Cuối cùng tôi chú ý đến một cái máy giặt đa chức năng (giặt, sấy và hỗ trợ ủi). Tuy nhiên vì giá hơi cao và chưa chuẩn bị tinh thần nên tôi quyết định chưa mua. Gần nhà tôi cũng có một siêu thị điện máy (khá nổi tiếng ở quận 5) đang quảng cáo các đợt siêu giảm giá, tôi quyết định ghé vào xem nếu được thì mua luôn. Lên tầng 1 của siêu thị này tôi thấy hai cái máy giặt giống hệt cái tôi đã được giới thiệu ở Nguyễn Kim nhưng giá có phần rẻ hơn một chút. Và sau đây là câu chuyện của tôi với nhân viên bán hàng.

Khách: Máy này có những chức năng gì vậy em?

NV: Sấy!

(Máy có ba chức năng giặt, sấy và hỗ trợ ủi nên mới đắt đến 24 triệu đồng. Nhưng nhân viên chỉ nói đúng một chữ!)

Khách (đã hơi bực mình): Còn gì nữa không?

NV: Giặt!

Khách (cố gắng bình tĩnh): Có bảng tính năng kỹ thuật không em?

NV: Mất rồi!

Khách (nén giận): Vậy anh muốn biết các chi tiết thì sao?

NV: Cần gì thì cứ hỏi.

Khách: !?

Dù đã rất muốn mua nhưng gặp thái độ của nhân viên này cuối cùng tôi cũng phải bỏ về. Có mấy vấn đề từ câu chuyện này. Thứ nhất, chủ siêu thị cứ nghĩ phải hạ giá để cạnh tranh, thế nhưng khách bị đuổi về từ ngay khi gặp nhân viên. Hàm ý đầu tiên về tiếp thị: “Trước khi thỏa mãn khách hàng phải làm cho nhân viên hài lòng” (bài học về nhân sự). Thứ hai, tôi ra về ấm ức nhưng im lặng. Thông tin về thái độ phục vụ của nhân viên bán hàng không đến được chủ siêu thị. Có thể có hai lý do. Một, tôi không muốn bực mình thêm nữa và cho rằng có nói cũng chưa chắc nhà quản lý siêu thị đó muốn nghe. Hai, kể cả khi tôi muốn phản hồi thông tin thì tôi cũng không được cung cấp phương tiện để làm việc đó. Kết quả là chủ siêu thị vẫn cứ tin rằng phục vụ khách hàng rất tốn kém, cạnh tranh rất khó khăn (vì luôn phải siêu khuyến mãi mà vẫn không bán được hàng) mà không biết được rằng vấn đề chính đang nằm ở đội ngũ của mình!

Sự phàn nàn – tài sản của doanh nghiệp

Nếu như bằng cách nào đó tiếng nói của tôi cũng như hàng trăm hàng ngàn khách hàng bị đối xử “tàn tệ” có cơ hội đến được với các nhà quản lý (những người phải thật sự cầu thị) thì có lẽ chất lượng phục vụ sẽ được cải thiện mạnh mẽ, khách hàng sẽ hài lòng hơn rất nhiều và doanh nghiệp sẽ nâng cao năng lực cạnh tranh của mình trên thị trường. Những lời phàn nàn của khách hàng chính là những thông tin quan trọng chỉ ra những điểm yếu chết người của sản phẩm hay bộ máy của doanh nghiệp.

Các nhà quản lý có thể phản bác rằng: chúng tôi vẫn thường xuyên lấy ý kiến của khách hàng, có thấy họ phàn nàn gì đâu? Nếu cần phàn nàn thì họ đã có nhiều cơ hội. Thật sự việc hỏi ý kiến của khách hàng thường chỉ tiếp cận được những khách hàng trung tính hay hài lòng vì những người gặp vấn đề hay không hài lòng thì đã bỏ đi, không quay lại và do vậy rất khó tiếp cận để biết được đánh giá của họ. Vậy nên dù có thường xuyên lấy ý kiến của khách hàng thì cũng chưa chắc đã có được những thông tin thực về các “lỗi chết người” của sản phẩm hay dịch vụ. Cần có một cơ chế khác để các doanh nghiệp có thể lắng nghe được những phàn nàn của khách hàng.

Nghiên cứu của báo Sài Gòn Tiếp Thị năm 2007 cho thấy 90% khách hàng không hài lòng sẽ không quay lại mua, 60% số đó sẽ “phàn nàn, kể lể” với bạn bè, người thân và chỉ 20% chính thức phàn nàn với nhà sản xuất hay với các cơ quan báo chí. Có mấy vấn đề từ những con số nêu trên. Thứ nhất, dù không muốn nghe những lời phàn nàn của khách hàng thì doanh nghiệp vẫn phải đối diện với nó. Thứ hai, doanh nghiệp làm ngơ không nghe thì khách hàng cũng có cơ chế khác “nguy hiểm hơn” để phàn nàn, đó là phàn nàn với người khác.

Tiếng xấu đồn xa! Thứ ba, một lượng thông tin cực lớn từ những lời phàn nàn đã bị doanh nghiệp bỏ phí không sử dụng. Thứ tư, lắng nghe khách hàng phàn nàn ngoài công dụng là thu thập thông tin để tự sửa mình, còn có tác dụng hạn chế sự phàn nàn của họ ra bên ngoài. Nghiên cứu về hiệu ứng phục hồi trong dịch vụ cho thấy nếu những lời phàn nàn được xử lý thỏa đáng, khách hàng phàn nàn lại có xu hướng hài lòng cao hơn nhiều so với trước khi gặp trục trặc. Và những người khách ban đầu phàn nàn sau đó hài lòng sẽ là nguồn truyền tiếng tốt về kinh nghiệm của họ cho những người khác.

(Nguồn: Tuổi Trẻ Cuối Tuần) 

3 năm

Sunday, June 1st, 2008

Ngày hôm nay, tròn 3 năm làm việc tại iWay. Có 1 ngày để nhìn lại quãng thời gian đó, bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu kinh nghiệm sống, cùng một tẹo nỗi buồn như sống lại.

3 năm, với biết bao nhiêu nhiệm vụ đã trải qua. Có những công việc thực sự khiến mình trưởng thành hơn trước, có những công việc vì những lý do khách quan buộc phải dừng lại dù cả một bộ máy đã vào guồng, có những công việc mang đến nụ cười, nhưng cũng có lúc đã phải bật khóc. Dù vậy, việc nào cũng góp phần cho mình hiểu nhiều hơn các khía cạnh, màu sắc cuộc sống.

3 năm, bao nhiêu cơ hội tiếp xúc với biết bao con người, hiểu được tính cách, thói quen của bao đồng nghiệp, khách hàng và đối tác. Đã, đang và sẽ có cơ hội làm việc với nhiều con người dễ thương, đáng yêu, luôn giúp đỡ và tạo điều kiện để tất cả cùng hoàn thành công việc trong sự thân thiện và nụ cười. Nhưng cũng ko phải ko gặp những khó chịu, bực bội với một số người, đồng nghiệp cũng có, mà khách hàng cũng không ít. Những điều đáng yêu, những điều khó chịu đón nhận từ tất cả mọi người, giờ phút này cũng trở nên vô cùng đáng nhớ. Vì nhờ chúng, P cũng đã khôn và người lớn hơn rất nhiều.

3 năm, có rất nhiều khoảnh khắc cảm giác muốn cống hiến, muốn nỗ lực xây dựng công ty luôn dâng trào. Luôn luôn bảo vệ hình ảnh công ty và những người đang còn ở cty trước những chỉ trích, nghi ngờ của người khác. Nhưng cũng không tránh được có lúc thực sự thấy nản, muốn bỏ cuộc khi chứng kiến quá nhiều sự ra đi. Thậm chí có thời điểm, chỉ một chút nữa thôi chính mình cũng đã tự đưa mình vào trong danh sách những người không ở lại. Chỉ một chút ngập ngừng, e ngại trước cánh cửa phòng GĐ mới níu giữ được lời nói tạm biệt. Vẫn biết, với một công ty nhỏ, xáo trộn nhân sự là điều hiển nhiên, nhưng sao không tránh được những phút giây dao động, chông chênh.

3 năm. Nhớ lại những ngày đầu. Ngày đầu tiên quá choáng ngợp với lượng thông tin tiếp nhận từ người quản lý, từ các bộ phận liên quan, cùng với việc chưa thể quen được một ai trong môi trường mới, đến nỗi phải hoảng sợ cho ngày làm việc tiếp theo. Cùng với đó là nỗi sợ các sếp, giờ nghĩ lại thấy ngày đó cũng thú vị. Người quản lý trực tiếp công việc của mình thì lại không thấy sợ nhiều, mà lại đi sợ một sếp khác. Nhưng đến bây giờ, một quãng thời gian dài gắn bó, hiểu được từng người, thì không còn sợ ai nữa. Thay vào đó là nỗi lo nếu mình không hoàn thành được công việc, được các mục tiêu, thì sẽ gây thất vọng cho các anh ấy và các bạn đồng nghiệp. Đó mới chính là nỗi sợ lớn nhất!

3 năm. Muốn nói lời cảm ơn chân thành tới tất cả mọi người; những người đã ra đi và đặc biệt cho những người đang ở lại; tới các anh chị em đồng nghiệp và đặc biệt tới BGĐ, những người đã và luôn đặt niềm tin vào mình. Vẫn biết khó khăn và một vài vận đen vẫn chưa thôi đeo đuổi chúng ta, nhưng niềm tin rất lớn rằng cố gắng thật nhiều dứt khoát phải thành công. Và người tốt thì bao giờ cũng được đền đáp, hoàn toàn không phải như mấy anh em vẫn hay nói: người tốt thường phải chịu thiệt.

Rất tin, và rất yêu bạn đấy, iWay ạ :-)