Archive for the ‘Thời sự - Xã hội’ Category

Quà Noel

Sunday, December 20th, 2009

Ông già Noel đang đi mua quà giáng sinh, bỗng nhiên Phương (tuổi nhiều lắm rồi) xuất hiện nở một nụ cười dạng “Đi nhẹ – nói khẽ – cười duyên”. Ông già Noel hỏi:

- Thế con muốn món quà gì cho ngày Giáng sinh nào?

- Dạ, con chỉ muốn có một món quà nhỏ cho mẹ của con thôi ạ.

- Cho mẹ con ư? Ồ… Con đúng là một đứa con ngoan và biết nghĩ cho mẹ. Thế con muốn món quà nào cho mẹ đây?

- Dạ! Là một chàng rể ạ!

- ???

Sự khác biệt văn hóa Đông – Tây

Wednesday, July 1st, 2009

Hồi trước, mình được tham dự một hội thảo matchmaking giữa các doanh nghiệp Việt Nam và châu Âu về FOSS. Trước khi tham dự mình được đọc tài liệu về sự khác biệt văn hóa giữa các nước Á Đông và phương Tây. Tài liệu rất ngắn gọn, nhưng hình ảnh minh họa thì sâu sắc nên muốn được chia sẻ cùng mọi người. Để biết đâu đấy, 1 ngày đẹp trời, chúng ta sẽ có cơ hội sử dụng những kiến thức này để phiêu du bên trời tây.

Rất hy vọng như vậy .

Những hình ảnh dưới đây do 1 người Trung Quốc học tập bên Đức, tên là Liu Young, tổng kết. Màu xanh nói về phong cách, thói quen của “tây”, màu đỏ là của “ta”.

Let’s start:

1, Suy nghĩ, quan niệm

Opinion

2, Cách sống

Way of life

3, Sự đúng giờ

Punctuality

4, Mối liên hệ

Contacts

5, Khi giận dữ

Anger

6, Xếp hàng khi chờ đợi

Queue when waiting

7, Cái tôi

Me

8, Đường phố ngày nghỉ

Sundays on the road

9, Trong bữa tiệc

Party

10, Trong nhà hàng

In the restaurant

11, Khi đau dạ dày

Stomach Ache

12, Đi du lịch

Travelling

13, Giải quyết vấn đề

Handling of problems

14, Các bữa ăn trong ngày

3 meals a day

15, Phương tiện đi lại

Transportation

16, Tuổi già

Elderly in day to day life

17, Thời gian tắm gội

Shower timing

18, Tâm trạng và thời tiết

Moods and weather

19, Sếp và nhân viên

Boss

20, Em bé trong gia đình

The child

21, Xu hướng hoán đổi

What's trendy

22, Đối với đồ mới

Things that are new

23, Nhận thức về nhau

Perception of each other

Diễn đạt

Friday, August 8th, 2008

“Dân ta phần nhiều đều vấp phải chuyện diễn đạt bằng ngôn ngữ. Một nhà nghiên cứu có thể chỉ khôn ngoan trong bài viết, nhưng phải trực tiếp truyền đạt thì ăn không nên đọi, nói không nên lời. Một nhà văn có thể diễn đạt tối nghĩa thâm chí sai hẳn cả ý mình. Chuyện nói năng của các cô hoa hậu gây cười một phần là thiếu kiến thức, phần rất quan trọng là vì diễn đạt. Bạn sẽ làm gì ngay sau khi đăng quang hoa hậu? Em kính thưa ban giám khảo, nếu em đăng quang hoa hậu, việc đầu tiên là em sẽ hiến thân cho người nghèo trong xã hội.”

Trích “Mười lẻ một đêm – Hồ Anh Thái”

Nghe xong câu trả lời trên, có lẽ tân Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội sẽ giật mình thon thót vì sợ trách nhiệm. Đột nhiên người nghèo ở VN tăng lên một cách không thể kiềm chế, đặc biệt là người nghèo nam giới .

Khách hàng phàn nàn: phiền phức hay tài sản?

Wednesday, June 25th, 2008

Sẽ thật ngạc nhiên và dường như vô lý khi ai đó nói rằng khách hàng từ bỏ chúng ta chính là những khách hàng đáng quí nhất và sự phàn nàn của họ chính là tài sản của doanh nghiệp.

Chẳng ai thích những lời phàn nàn. Khách hàng thật phiền phức, chúng ta đã cố hết sức để làm họ hài lòng thế mà họ cứ suốt ngày phàn nàn, ý kiến ý cò!

Từ một ví dụ

Hãy thử quan sát một ví dụ thực tế. Tôi cần mua một cái máy giặt, đến cửa hàng Nguyễn Kim tôi được anh nhân viên bán hàng giới thiệu hết sức chu đáo về nhiều loại máy. Cuối cùng tôi chú ý đến một cái máy giặt đa chức năng (giặt, sấy và hỗ trợ ủi). Tuy nhiên vì giá hơi cao và chưa chuẩn bị tinh thần nên tôi quyết định chưa mua. Gần nhà tôi cũng có một siêu thị điện máy (khá nổi tiếng ở quận 5) đang quảng cáo các đợt siêu giảm giá, tôi quyết định ghé vào xem nếu được thì mua luôn. Lên tầng 1 của siêu thị này tôi thấy hai cái máy giặt giống hệt cái tôi đã được giới thiệu ở Nguyễn Kim nhưng giá có phần rẻ hơn một chút. Và sau đây là câu chuyện của tôi với nhân viên bán hàng.

Khách: Máy này có những chức năng gì vậy em?

NV: Sấy!

(Máy có ba chức năng giặt, sấy và hỗ trợ ủi nên mới đắt đến 24 triệu đồng. Nhưng nhân viên chỉ nói đúng một chữ!)

Khách (đã hơi bực mình): Còn gì nữa không?

NV: Giặt!

Khách (cố gắng bình tĩnh): Có bảng tính năng kỹ thuật không em?

NV: Mất rồi!

Khách (nén giận): Vậy anh muốn biết các chi tiết thì sao?

NV: Cần gì thì cứ hỏi.

Khách: !?

Dù đã rất muốn mua nhưng gặp thái độ của nhân viên này cuối cùng tôi cũng phải bỏ về. Có mấy vấn đề từ câu chuyện này. Thứ nhất, chủ siêu thị cứ nghĩ phải hạ giá để cạnh tranh, thế nhưng khách bị đuổi về từ ngay khi gặp nhân viên. Hàm ý đầu tiên về tiếp thị: “Trước khi thỏa mãn khách hàng phải làm cho nhân viên hài lòng” (bài học về nhân sự). Thứ hai, tôi ra về ấm ức nhưng im lặng. Thông tin về thái độ phục vụ của nhân viên bán hàng không đến được chủ siêu thị. Có thể có hai lý do. Một, tôi không muốn bực mình thêm nữa và cho rằng có nói cũng chưa chắc nhà quản lý siêu thị đó muốn nghe. Hai, kể cả khi tôi muốn phản hồi thông tin thì tôi cũng không được cung cấp phương tiện để làm việc đó. Kết quả là chủ siêu thị vẫn cứ tin rằng phục vụ khách hàng rất tốn kém, cạnh tranh rất khó khăn (vì luôn phải siêu khuyến mãi mà vẫn không bán được hàng) mà không biết được rằng vấn đề chính đang nằm ở đội ngũ của mình!

Sự phàn nàn – tài sản của doanh nghiệp

Nếu như bằng cách nào đó tiếng nói của tôi cũng như hàng trăm hàng ngàn khách hàng bị đối xử “tàn tệ” có cơ hội đến được với các nhà quản lý (những người phải thật sự cầu thị) thì có lẽ chất lượng phục vụ sẽ được cải thiện mạnh mẽ, khách hàng sẽ hài lòng hơn rất nhiều và doanh nghiệp sẽ nâng cao năng lực cạnh tranh của mình trên thị trường. Những lời phàn nàn của khách hàng chính là những thông tin quan trọng chỉ ra những điểm yếu chết người của sản phẩm hay bộ máy của doanh nghiệp.

Các nhà quản lý có thể phản bác rằng: chúng tôi vẫn thường xuyên lấy ý kiến của khách hàng, có thấy họ phàn nàn gì đâu? Nếu cần phàn nàn thì họ đã có nhiều cơ hội. Thật sự việc hỏi ý kiến của khách hàng thường chỉ tiếp cận được những khách hàng trung tính hay hài lòng vì những người gặp vấn đề hay không hài lòng thì đã bỏ đi, không quay lại và do vậy rất khó tiếp cận để biết được đánh giá của họ. Vậy nên dù có thường xuyên lấy ý kiến của khách hàng thì cũng chưa chắc đã có được những thông tin thực về các “lỗi chết người” của sản phẩm hay dịch vụ. Cần có một cơ chế khác để các doanh nghiệp có thể lắng nghe được những phàn nàn của khách hàng.

Nghiên cứu của báo Sài Gòn Tiếp Thị năm 2007 cho thấy 90% khách hàng không hài lòng sẽ không quay lại mua, 60% số đó sẽ “phàn nàn, kể lể” với bạn bè, người thân và chỉ 20% chính thức phàn nàn với nhà sản xuất hay với các cơ quan báo chí. Có mấy vấn đề từ những con số nêu trên. Thứ nhất, dù không muốn nghe những lời phàn nàn của khách hàng thì doanh nghiệp vẫn phải đối diện với nó. Thứ hai, doanh nghiệp làm ngơ không nghe thì khách hàng cũng có cơ chế khác “nguy hiểm hơn” để phàn nàn, đó là phàn nàn với người khác.

Tiếng xấu đồn xa! Thứ ba, một lượng thông tin cực lớn từ những lời phàn nàn đã bị doanh nghiệp bỏ phí không sử dụng. Thứ tư, lắng nghe khách hàng phàn nàn ngoài công dụng là thu thập thông tin để tự sửa mình, còn có tác dụng hạn chế sự phàn nàn của họ ra bên ngoài. Nghiên cứu về hiệu ứng phục hồi trong dịch vụ cho thấy nếu những lời phàn nàn được xử lý thỏa đáng, khách hàng phàn nàn lại có xu hướng hài lòng cao hơn nhiều so với trước khi gặp trục trặc. Và những người khách ban đầu phàn nàn sau đó hài lòng sẽ là nguồn truyền tiếng tốt về kinh nghiệm của họ cho những người khác.

(Nguồn: Tuổi Trẻ Cuối Tuần) 

Sân Thượng Đình – mưa bàn thắng

Saturday, May 10th, 2008

Chiều nay, iWay sẽ có trận đấu giao hữu với đội bạn. Dù là giao hữu, nhưng cũng cần phải lên tinh thần để hết trận đấu, chúng ta phải thỏa mãn với những gì đạt được. Nhân dịp này, và cũng nhân dịp lục lọi lại các email cũ, mời cả nhà đọc lại 1 bài tường thuật trực tiếp 1 trận đấu diễn ra vào ngày 4 tháng 6 năm 2006, gần 3 năm rồi nhưng không khí diễn ra trong trận đấu đó sẽ là nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho toàn thể đội bóng chiều nay, dù có hay không đội ngũ nữ cổ động viên cùng tham gia. Bài tường thuật do BLV Minhnb thực hiện:

“Ở lượt đấu thứ nhất, hai đội đã hòa với tỉ số 3-3, điều đó chứng tỏ đây là mùa giải của hai đội bóng cùng đẳng cấp và trình độ.Vì lý do chấn thương của nhiều cầu thủ nên iWay ra sân với đội hình không phải là mạnh nhất. Ngược lại với iWay, KC&T tập trung được nhiều cầu thủ xuất sắc, mặc dù thiếu vắng hai tiền đạo sắc bén nhưng với sự góp mặt của một số cầu thủ khác nên cũng lấp được chỗ trống trên hàng tiền đạo.

Với gần hai tuần dưỡng sức, tốc độ trận đấu ở những phút đầu hiệp 1 được các cầu thủ đẩy lên rất cao. Các đường bóng phối hợp của hai đội làm chóng mặt cổ động viên (rất may lúc này hai nữ cổ động viên của chúng ta chưa đến, nếu không đã phải mua thuốc chống say). Do chiến thuật hợp lý hơn nên iWay đã ghi liên tiếp hai bàn thắng trong 15 phút đầu trận đấu do công của Annl và Minhph. Ngay lập tức KC&T có thay đổi trong chiến thuật nên cục diện trên sân đã trở nên cân bằng hơn. Sau 10 phút, đội hình KC&T lại trở nên hỗn loạn và kết quả của sự hỗn loạn đó là 2 bàn thắng nữa cho iWay do công của Túnv và Annl. Nhịp độ trận đấu có phần giảm sút vì các cầu thủ đều xuống sức. KC&T dâng cao đội hình và họ đã ghi bàn rút ngắn tỉ số xuống còn 4-1.

Hiệp 1 kết thúc, trong giờ nghỉ, ban huấn luyện quyết định để các cầu thủ chơi dâng cao như ở cuối hiệp 1 ( vì chính những phút dâng cao ở cuối hiệp 1 họ đã ghi được bàn thắng ). KC&T đã không ngờ rằng đó chỉ là chiêu “Thả con săn sắt, bắt con cá voi” của iWay.

Vào hiệp 2, lỏng lẻo ở hàng phòng ngự, hai cầu thủ Annl và Dươngnt đã ghi thêm 2 bàn nữa cho iWay. Tỉ số chung cuộc 6-1 nghiêng về iWay đã phản ánh đúng cục diện trận đấu.

Các cầu thủ iWay đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội vì dứt điểm thiếu chính xác (chúng ta cần phải tập dứt điểm nhiều hơn nữa để những lần sau mỗi cơ hội là 1 bàn thắng).”

Chúc đội bóng chiều nay sẽ đạt được thắng lợi rực rỡ! Tuy nhiên, đừng đàn áp đối thủ quá để họ sợ lần sau lại không dám đá với đội mình nữa :D

Entry tân niên

Saturday, February 23rd, 2008

Giờ mới tân niên à? Uh, vì tớ lười quá, chỉ thích đọc blog của người khác thôi, mà ngại update cho blog của mình.

Nói tân niên nghe hơi ngại, vì tết qua từ quá lâu với tớ rồi: những người thân trong Nam ra ăn tết thì đều vào lại hết rồi, tới cty thì thực sự làm việc tử tế chứ ko “được” lớt phớt theo kiểu tâm lý “tết mà”.

Vì hết tết rồi nên tớ có thể tổng kết được cái tết vừa qua của mình như thế nào:

- Đêm giao thừa đi lễ chùa Phúc Khánh theo thông lệ hàng năm. Thực ra tớ có biết lễ bái gì đâu, nhưng năm nào cũng phải bon chen chỉ để rút cái thẻ xem năm mới ra sao. Năm nay quá trình bon chen ở chùa vất vả hơn, người đâu mà đông thế, cứ phải vừa lễ vừa canh cái điện thoại và ví tiền. Cuối cùng cũng đến công đoạn thực hiện cái mục đích đi chùa của tớ: xông vào cái đám đông nhất, hỗn độn nhất để rút thẻ. Lúc này mới thấy tác dụng của cái chiều cao của tớ: cao nên chen dễ, tay có thể vươn qua đầu người khác mà ko cần vào tận nơi để đặt tiền và lấy thẻ. Quẻ thẻ đầu tiên tớ đặt 5000đ, chen chúc bẹp ruột ra xem thì Rất xấu, tớ đốt luôn. Lại tiếp tục công cuộc bon chen, lần này tớ đặt 2000 thôi, may mà túm được thẻ Rất tốt luôn nên tớ dừng lại, nếu ko sẽ tiếp tục quy trình chen-rút thẻ đến khi nào được thẻ tốt mới thôi đấy. Đấy, thấy không, tớ đâu có cam chịu số phận :) )

- Chơi bạc: Xét về khía cạnh làm ăn kinh tế này, năm nay tớ đỏ hơn năm ngoái nhiều. Chỉ thua 1 đêm hôm mùng 2 rồi các ngày sau đó (tối mùng 5, ngày mùng 6, mấy trưa hôm sau) tớ đã thắng và thu lại được tương đối. Tớ không lo câu “Đỏ bạc, đen tình” đâu, vì năm ngoái tớđã cực kỳđen bạc mà cũng vẫn chả thấy tình nào cả, nên năm nay đỏ bạc cũng là 1 tín hiệu tốt. He he, hãy cứ hy vọng đi mà

- Ngày mùng 3 qua điện thờ nhà cô tớ một chút, có 1 bà ở đó xem cho tớ nói năm nay tớ có đến 2 người yêu liền đấy nhé :D . Tớ động viên mình cứ tin đi. Mà không hiểu sao năm nay tớ cũng có 1 niềm tin rất lớn (ngay từ đêm Giao thừa cơ) rằng năm nay mọi chuyện của mình sẽ tốt hơn năm ngoái rất nhiều, về mọi khía cạnh, dù đôi khi tinh thần tớ cũng hơi bị down một chút.

À quên, tết vẫn chưa thực sự hết đối với tớ, trong 1 lĩnh vực. Đó là đi lì xì. Tớ vẫn còn mấy chỗ chưa đi hết. Chắc ngày mai nắng đẹp phải tranh thủ đi thôi :) )

Vinh dự quá đi ý chứ :))

Tuesday, January 29th, 2008

Hôm nay, có 1 website, nó đưa tên tớ lên nhé. Lại còn cảm ơn tớ nữa đấy!

Lúc sếp mách thông tin này cho tớ, lên tìm thấy tên mình, tớ chỉ nói khiêm tốn “Vinh dự ghê”. Nhưng sếp lại “thêm dầu vào lửa”: “Quá đi ý chứ”. He he, thế là chả cần khiêm tốn, tớ cười suốt từ lúc đó.

Tất nhiên là ai cũng biết tên tớ rồi, nhưng tớ vẫn muốn khoe thêm xem tên tớ nó được “show hàng” trong hoàn cảnh nào. Nó ở đây nhé: http://otrs.org/

Không biết bọn tây nó có thích cái tên của tớ ko nhỉ? :) )

Kế hoạch tất niên 2007

Thursday, December 27th, 2007

Năm hết tết đến rồi, lại lên kế hoạch ăn chơi thôi.

Lại nhớ 2 năm trước, triền miên các buổi liên hoan, hát hò, với đại bản doanh là nhà F8 của mình. Năm nay, lại chuyển về khu Kim Liên cho gần trung tâm nhé :)

Bữa liên hoan sắp tới chắc sẽ hoành tráng lắm đây. Tất niên mà, lại còn cả sinh nhật anh Ngọc, em Phương, lại chào mừng cả con laptop của anh Tuấn nữa chứ. Bao nhiêu là lý do, hứa hẹn cho 1 năm mới sẽ ăn chơi không kém phần “nhiệt huyết” :x

Vì thời gian tổ chức sau giờ làm việc ngày thứ 2 (31/12), nên cần chuẩn bị các thứ trước để hôm tới mọi thứ đều sẵn sàng, ko cập rập. P cứ lên bản draft nhé, mọi người cứ comment.

- Thứ 7 tới: nhờ chị Lan Anh nhà anh Tuấn đi Metro mua đầu cá hồi, ngao, lươn.

- Thứ 2: Nhờ mẹ Tiến mua hộ ít tràng, lòng, tim heo. Sáng Tiến đi làm thì mang đi hộ tớ nhé.

- Cũng thứ 2: anh Ngọc mua các loại rau nhé (cải cúc, cần, muống). Anh mang đi, trưa hôm đó mọi người sẽ tranh thủ vừa trà thuốc, vừa nhặt rau, tiết kiệm thời gian. Hehe…

Còn lại các thứ phụ trợ (đậu phụ, dứa, phù trúc…) cùng hoa quả tráng miệng P sẽ lo.

À, còn vấn đề bếp nữa. Nhà ai có nồi lẩu điện không? Nếu có mang đi nhé. Anh Tuấn đã lo được 1 bếp, mượn nhà ông bà ngoại Tuấn Hùng rồi :D

Sau khi ăn uống, còn kinh phí để hát hò gì không nhỉ? Kêu gọi tài trợ, tài trợ, tài trợ!!!

Băng rôn

Tuesday, October 2nd, 2007

Từ ngày 1/10 đến 31/10, bà con đi lại trên đường phố thủ đô sẽ bắt gặp các băng rôn giới thiệu Tháng mua hàng khuyến mại do Sở Thương mại Hà Nội tổ chức.

Không có gì đáng nói nếu như ngó qua các băng rôn này, người đi đường không tưởng đó là các quảng cáo của hãng sản xuất sản phẩm dành cho chị em phụ nữ (Kotex). Cũng tông màu, cũng font chữ khiến người xem liên tưởng đến hình ảnh mấy em teen nhảy tưng tưng, tay giơ cao. Thề với mọi người, lát nữa ra đường cứ để ý mà xem. Ai mà ko biết trước thông tin tháng khuyến mại này, nhìn lên băng rôn đoán ngay đó là quảng cáo Kotex, treo trên đầu toàn dân.

Không hiểu Sở thương mại nghĩ gì khi chấp nhận mẫu quảng cáo đó? Hoặc do quá bận rộn với công tác tổ chức? Hoặc do vô tâm? Hoặc muốn dựa bóng biz lớn?

Chịu, chả hiểu! Lát về ngó lại xem :) )

Kho báo

Tuesday, September 18th, 2007

Hiện giờ Phương đang có 1 vấn đề rất “đau đầu”, chưa biết giải quyết thế nào. Thôi thì cứ post lên đây, rồi sẽ tính tiếp vậy.

Phải nói trước rằng, ai đã chơi cùng đều hiểu, P rất thích đọc báo, đọc truyện (không hiểu sao lại không đọc được sách:). Chính vì vậyở nhà lúc nào cũng có báo, có truyện. Thích đọc, nhưng chỉ thích đọc theo kiểu truyền thống thôi, nghĩa là báo giấy, truyện giấy, chứ không phải báo điện tử, truyện trên mạng. Mà niềm đam mê này bắt đầu từ hồi học lớp 6 (12 tuổi), vị chi tính đến giờ đã có đến 15 năm đọc báo, đọc truyện. Số lượng báo chí trong nhà mình đến giờ này còn kinh khủng hơn con số 15 năm đó nhiều. Chất chồng… Đó là còn chưa tính đến sự không biết nâng niu gìn giữ những ngày đầu mới đọc, sự “thèm tiền” khi 2 năm trở lại đây phải “đứt ruột” bán đồng nát các loại báo tờ, chỉ giữ lại báo quyển.

Và vấn đề ở đây

Giờ P không có chỗ để cất giữ kho báo của mình. Trước có hẳn 1 buồng tủ để lưu trữ. Về sau quần áo nhiều quá, ko có chỗ cất nên kho báo đành phải nhường cho lũ quần áo, chịu ra ngoài, nằm trong góc nhà. Đến giờ này, góc nhà cũng chưa được yên. Khi mà 3/4 số thành viên trong gia đình đang “rắp tâm” bán đồng nát đống “tài sản” của mình, vì nhà sắp thêm nhân khẩu. Trong hoàn cảnh đất chật người đông, liệu mình phải hi sinh?? Chưa nghĩ ra chỗ nào có thể cất được hết.

Ai cũng bảo giữ làm gì cái đống báo cũ đấy. Thực sự với mình, đó ko phải là báo cũ. Đấy là kho tư liệu quý về cảm xúc, về đời sống học trò thời của mình. Toàn là Hoa học trò thời còn hội bút Hương đầu mùa, Mực Tím thời bút nhóm Vòm me xanh, Sinh viên Việt Nam… chứ ko phải loại Hoa học trò thời xì-tin lá cải bây giờ. Chính vì vậy rất muốn giữ lại để thỉnh thoảng được đọc lại, và tham vọng hơn là giữ lại sau này cho con đọc :) ), hy vọng nhờ những bài báo này, con không bị guồng quay cuộc sống hiện đại sau này cuốn phăng đi, trở thành 1 người thực dụng. He he… Tham vọng rất lớn đấy!

Thời gian kho báo của mình bị “thôn tính” càng ngày càng bị rút ngắn. Biết làm sao bây giờ?