Archive for the ‘Cảm xúc - Chia sẻ’ Category

Dặm dài

Thursday, July 2nd, 2009

Nhân dịp:

- Sắp được đi nghỉ hè;

- Blog 360* sắp đóng cửa;

nên bê tạm bài viết năm ngoái về lưu ở đây. Nói trộm vía, giờ mình đọc lại vẫn thấy hay, sao mình viết giỏi thế cơ chứ :-P

Và đây….

Về HN được 2 tuần rồi, nhưng hôm nay mới có thời gian update cái blog mốc meo này. Trước khi viết, cần phải khẳng định với mọi người rằng những gì tớ viết raở đây chỉ mang tính chất tường thuật, hoàn toàn không có chủ định nói xấu hay nói tốt cho bất kỳ địa danh nào. Phải nói trước vậy, đề phòng sự “nổi tiếng” không mong đợi như 1 blogger nào đó trước đây đi so sánh HN với SG để rồi bị những người yêu HN dập cho tơi tả.

Những ngày cuối tháng 7, mình hồi hộp chờ đón chuyến đi dài ngày trước mắt. Quảng Bình – kỳ nghỉ hè hàng năm cùng đồng nghiệp, Tây Ninh – chuyến công tác 1 mình 1 trận chiến, Sài Gòn & mấy tỉnh lân cận – kỷ niệm cũ đã phai nhòa rồi. Dù tính chất như thế nào, mình cũng rất mong ngóng được trải nghiệm. Vẫn biết so với nhiều người, nếu so sánh tính trải nghiệm thì chuyến đi của mình chưa thấm vào đâu cả. Nhưng cứ nghĩ cho riêng mình thôi, tạm thời ko so sánh với ai hết cả.

Quảng Bình. Trước khi đi, mình chỉ nghĩ chuyến đi này lại như mọi năm thôi, tức là chỉ có ăn – ngủ – tự do tắm biển và lang thang quanh khách sạn. Nhưng đúng là, không ngờ, khả năng tự tổ chức của anh chị em iWay vượt quá sự tưởng tượng của bất kỳ ai. Phải nói thêm rằng, khác với mọi năm iWay đi nghỉ dưới sự tổ chức của 1 cty du lịch, năm nay bọn mình tự đứng ra tổ chức, liên hệ book phòng, đặt vé, làm từ A tới gần Z luôn.

Ga Đồng Hới
(Vừa xuống tàu, đang bị say xe nên được ưu tiên không phải mang vác gì)

Bãi biển Quang Phú khác hẳn với những nơi mình đã từng đến, về mặt thương mại, tổ chức dịch vụ du lịch. Nhưng đó lại là điều vui thích. Hoang sơ, vắng vẻ, sạch sẽ! Không hề có dịch vụ gì bên bờ biển: không tắm nước ngọt, không cho thuê đồ bơi, không có ai bán bất cứ cái gì, chỉ có duy nhất 1 cô ôm vài cái phao lững thững đi dọc bờ biển, thấy tốp khách nào ra thì chạy lại cho thuê xong lại đi luôn. Rồi thuốc lá, hay karaoke, cũng là của hiếm ở đây. Thấy anh em chạy đi tìm mua thuốc lá thật khổ, cũng một phần dân trong đó họ không dùng loại thuốc như dân Bắc. Karaoke ở gần nơi ở thì chỉ mang tính chất dành cho luyện giọng trong gia đình, không phòng cách âm gì nên nếu bạn hát, cả phố sẽ được nghe giọng của bạn. Vì thế, sợ làm náo loạn khu phố biển, đội hình nhà mình đã phải kêu taxi vào thành phố tìm 1 tiệm hát cho giống HN, nhưng nói thực là vẫn chưa thể bằng HN được. Tuy nhiên, vui là chính, nên dù không bằng hoặc hơn HN, điều đó cũng không ảnh hưởng gì tới không khí chung. Nói chung, với những ai đi du lịch để tiêu tiền, thì biển Quang Phú không phải là lựa chọn tốt.

Ăn sáng

(Cả nhà mải ăn sáng hoặc nhìn ngó lung tung, mỗi mình tôn trọng người chụp ảnh . Bữa sáng trước khi đi Phong Nha)

Ngày thứ 2 ở QB, cả đoàn đi Phong Nha. Thật không hổ danh di sản thiên nhiên được UNESCO bầu chọn, bước chân vào động ai cũng phải trầm trồ. Không biết nói thế nào, chỉ thốt lên được rằng sao tạo hóa kỳ diệu đến vậy, thạch nhũ đẹp không thể tưởng tượng được. Tự băn khoăn rằng, nếu động Hương Tích được tấn phong là “Thiên Nam đệ nhất động” thì Phong Nha phải gọi là gì, danh hiệu nào cao hơn thế??

Trên ô tô

(Chụp hình cho mọi người trên ô tô để quên cơn say)

Hướng tới Phong Nha

(Đường tới động Phong Nha rất đẹp, êm ái. Bọn mình đang đi trên đường Hồ Chí Minh lịch sử đấy)

On boat

(Ngồi trên thuyền vào động, vừa chụp hình vừa lo chủ thuyền đuổi vì quy định không được ra khỏi khoang. Trông cái hình này mình béo ú)

On road

(Đường leo lên động mệt dã man, dù vẫn được ưu tiên đi tay không)

Trong động

(Nhóm của mình nhiều màu sắc, nổi bật trong hang tối)

Trong động

(Tứ nữ bất bần )

Trong hang bọn mình chụp nhiều ảnh lắm, nhưng vì hơi tối nên chỉ chọn mấy cái đặc trưng thôi.

Trên đường từ Phong Nha trở về, cả đoàn ghé thăm bãi Đá Nhảy, địa danh được recommend từ nhà. Đến nơi thì thực sự thất vọng, thất vọng kinh khủng luôn ý. Đúng là có đá thật, nhưng là những bãi đá xây dựng rất to đang bề bộn khắp nơi. Bãi biển thì đầy sỏi đá, rác rến chứ không mịn màng, sạch sẽ được như Quang Phú. Nhưng dù sao cũng là đi để biết nên cũng không tiếc công mấy. May mà mình không bị say xe chặng này nên không có oán Đá Nhảy .

Ngày thứ 3, cả đoàn nhảy lên taxi. Đi! Vụ này mới thực sự ấn tượng và vui hết biết luôn. Địa danh đầu tiên, tới thăm tượng đài Mẹ Suốt và về thăm nhà Mẹ, hình tượng tiêu biểu cho địa danh Quảng Bình. Cứ nghĩ nhà Mẹ là một khu tưởng niệm nổi tiếng lắm, hóa ra anh lái xe taxi không hề biết địa chỉ này, cứ vừa đi vừa hỏi đường. Đến nơi thì không trách anh ý được. Nhà Mẹ vẫn là một ngôi nhà bình thường như mọi ngôi nhà khác, vẫn ở và sinh hoạt bình thường, ở trong 1 xóm nhỏ ven sông Nhật Lệ. Cũng thấy hơi đặc biệt một chút, và hơi bất ngờ.

Tượng đài mẹ Suốt

(Trước tượng đài mẹ Suốt ở thành phố Đồng Hới)

Trước nhà mẹ Suốt

(Chụp cùng chú con trai út của Mẹ trước cửa nhà. Nắng quá, ai cũng nhăn như bị)

Rời nhà Mẹ, ai cũng đồng lòng phải đến cồn cát để tận mắt chứng kiến hình ảnh như trong thơ Tố Hữu “chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình”. Anh tài xế của hãng Mai Linh hôm đó được dịp mở mang về các địa danh trên chính quê hương mình. Anh ý cũng ko biết cồn cát ở đâu, lại vừa đi vừa hỏi. Nhưng cũng có phần thông cảm cho anh ý, vì hình như cồn cát nơi bọn mình đến chưa được ngành du lịch đưa vào khai thác. Bằng chứng là lúc gần tới đó, cũng hun hút và sâu xa rồi, một số công nhân và người dân ở đó nhìn đoàn bọn mình với con mắt rất ngạc nhiên, không hiểu cái bọn này định làm trò gì. Chính hội bọn mình cũng lo giùm cho anh lái xe, dám liều mạng đi cùng cả lũ thanh niên ồn ào vào một nơi vắng vẻ không bóng người. Thật không phụ lòng người, cả cồn cát trắng xóa hiện ra trước mắt với vẻ thách thức, vì nó cao vời vợi, mà trời lại nắng chói chang, gần trưa mà. Mới đầu, mấy chị em còn áo chống nắng, mũ nan tề chỉnh, nhưng sau thấy vướng quá đành bỏ lại hết (chú ý: hết nghĩa là áo chống nắng và mũ, chứ không phải hết là hết ), mặc cho làn da châu Á chống chọi lại nắng chói. Thậm chí, mới đầu còn đi dép để đỡ bỏng chân, nhưng dép lại làm cho không thể chinh phục được đỉnh cồn cát, đành bỏ lại cho chân trần ôm ấp cát. Mới đầu chưa quen thì thấy nóng bỏng chân, nhưng một hồi sau lại có cảm giác mát rượi, ko biết có phải ảo giác không nữa. Từ dưới chân cồn cát, để lên tới đỉnh khoảng 20m dựng đứng, cả đoàn đều phải bò hết, không còn khái niệm đi nữa. Tưởng tượng: dưới nắng chói chang, vừa bò vừa thở hổn hển, vậy mà thỉnh thoảng vẫn dừng lại cố gắng cười toét, tạo dáng chụp hình. Yêu thế cơ chứ . Bò lên tới nơi, nhìn xuống phía dưới mọi cảnh vật đều nhỏ nhoi, giơ tay lên cảm giác vươn chạm trời rồi mới thấy mình giỏi quá. Lại thi nhau chụp hình, và tiếc cho những ai không thể tham gia được tour này. Và lại càng không tiếc cho làn da đã cháy đen vì nắng và cát. Lại kháo nhau rằng chuyến này về anh tài xế taxi có thêm 1 địa chỉ bỏ túi phục vụ cho các lượt khách du lịch sau; còn iWay về bổ sung thêm vào giấy phép kinh doanh thêm 1 loại hình tổ chức du lịch nữa .

Cồn cát
(Trông giống mấy thầy trò Đường Tăng đi Tây Trúc quá)

Cồn cát

(Tụ tập chuẩn bị trước khi “bò”)

Cồn cát

(Mình lúc nào cũng là người chậm chạp, mọi người leo trước hết cả rồi)

Cồn cát

(Bò mãi mới lên tới nơi…)

Cồn cát

(…và bắt kịp mọi người)

Cồn cát

(Nắng vàng, biển xanh, em và …chị)

Cồn cát

(Dàn người mẫu trên sàn cát…goắc. Vedett đi phía sau ý)

Cồn cát

(Giơ tay lên là chạm tới trời rồi)

Cồn cát

(Xuống nào! Thọc chân sâu xuống cát mát rượi)

Cồn cát

(Nắm tay nhau trên đường tung tăng vui ca ngày tháng… Chào tạm biệt cồn cát Quang Phú nhé!)

Ngày thứ 4, ngày cuối cùng ở Quảng Bình: Ăn sáng xong, cả đoàn lục tục dọn dẹp và làm thủ tục check out sớm để lên xe ra thành phố đi chợ mua quà. Như đã nói ở trước, Quang Phú không có chỗ để tiêu tiền mà. Vì thế anh chị em đêm nào cũng phải thức khuya sát phạt nhau nhằm tiêu bớt số tiền trong túi. Nhưng cũng khổ thân những ai thắng bạc hay giải thưởng gì đó, tính ra còn bị lỗ nặng hơn.

Checkout
(Checkout, chưa mua quà cáp gì mà thấy sao nhiều đồ thế)
Checkout
(Tạm biệt Quảng Bình nhé! Hẹn gặp lại sau này nha!)

Chính thức kết thúc hành trình Quảng Bình của cả đoàn lúc 22g ngày Chủ nhật tại sân ga Hà Nội. Mọi người được thảnh thơi về nhà ngủ nghê thỏa thích bù lại 4 ngày trời thiếu ngủ. Riêng mình phải ghé qua nhà lấy đồ và tài liệu, rồi phải phi luôn về quê ngủ để sáng hôm sau ra sân bay sớm. Tiếp tục một chặng hành trình dài ngày nữa.

10g30 sáng hôm sau, đặt chân tới Sài Gòn. 3 năm rồi mới quay lại đây. Cảm giác nghẹt thở, không phải vì mệt, không phải vì không khí, mà vì những cảm xúc trở lại. Tất nhiên, đó chỉ là do gợi nhớ kỷ niệm chứ thực tế không có một manh mối gì trùng hợp với ngày xưa. Nhưng thôi, việc này sẽ nói sau, vì ngay lúc đó phải leo lên xe đi Tây Ninh luôn. Lúc này mới thấy thật sự mệt mỏi, phần vì di chuyển quá nhiều, phần say xe nên ngủ vùi suốt chặng đường, đâu có biết từ Thành phố tới thị xã Tây Ninh cảnh trí như thế nào đâu. Chỉ tỉnh được một chút xíu nhắn tin về công ty báo cho mọi người biết mình đã vào tới nơi. Lúc đó mới biết công ty vắng teo vì mọi người sau chuyến đi chơi mệt quá nên phần đi muộn, phần nghỉ. Mọi người sướng biết mấy, trong khi mình phải lặn lội xa xôi thế này .

2 tiếng sau tới Tây Ninh, thị xã nổi tiếng với đặc sản bánh tráng phơi sương và bánh canh. Làm thủ tục check in KS xong, đi ăn trưa bằng món ăn đặc chất Nam bộ (là cũng do đọc báo nhiều nên đoán vậy): cá kho tộ, canh chua. Nhưng mình ăn không nổi, vì sao đồ ăn ở đây ngọt quá thể. Đã biết từ trước rồi mà vẫn ko thể cố gắng, đành chờ lời hứa tối sẽ được đưa đi ăn bánh canh và bánh tráng. Háo hức, đi ngủ bù cho mấy ngày qua tới tận 7g tối mới dậy. Nhưng lại thực tế nữa, là món đặc sản chờ đợi mình hoàn toàn không hợp, dù không ngọt nhưng lại là món dùng nhiều thịt để cuốn. Trưa không ăn được, tối cũng không ăn nổi, thôi về uống nước cầm hơi vậy. Bảo sao em Lan bên phía dự án nói trông mình gầy hơn trước.

Đồ ăn không hợp, nhưng bù lại Tây Ninh có không khí dễ chịu. Trời nắng nhưng không nóng như ngoài Bắc, đường xá rộng rãi lại vắng vẻ, đi lại thênh thang, con người thì dịu dàng, niềm nở, có thể do giọng nói của họ nhẹ nhàng chăng?

Sáng hôm sau, buổi làm việc chính thức với khách hàng. Mình lại bị mắc lỗi rất “phổ thông”: Đừng có gọi anh bằng chú . Nhưng có lẽ mở đầu bằng một chuyện vui vui như vậy nên không khí rất cởi mở, và hiệu quả đến mức không ngờ. Đúng là ăn ở có đức nên trời thương

Ấn tượng trong ngày là được đưa đi Tòa thánh Tây Ninh, trụ sở đạo Cao Đài. Tòa thánh rộng mênh mông, ngồi trên ô tô đi đủ làm cho mình say xe. Các dãy nhà nằm trong một quần thể, mỗi nhà đều có chức năng riêng. Chỉ có 1 dãy nhà mở cửa cho du khách vào tham quan và chụp hình, mà chỉ được chụp cảnh trí thôi, không được phép chụp người trong đó. Nhà này là nơi làm lễ chính của giáo dân (không biết dùng từ này có đúng không), được trang trí cực kỳ hoành tráng, nhìn uy nghi nhưng không gây cảm giác sợ sệt.

Trở lại SG ngay chiều hôm đó. Vùng đất có thời gian lưu trú không dài nhưng biết bao nhiêu kỷ niệm. Xa hết rồi, qua hết rồi! Và cũng là tự hứa không vương vấn, không gợi nhớ gì. Nhưng không hiểu vô tình hay cố ý, mấy em đưa đi chơi đều cho đi qua con ngõ nhà anh, công ty của anh, và mọi con đường mà lần trước 2 đứa đã đi qua. SG hàng triệu dân, đã gặp biết bao nhiêu gương mặt người, quen và lạ, chỉ không thấy anh mà thôi. Biết đâu, đó là 1 điều rất tốt cho mình?

Lần trở lại này, đi vào ngày thường nên không có người đưa đi chơi lang thang nhiều, vậy mà ngày nào cũng “trên từng cây số” giữa SG – Bình Dương – Đồng Nai. Không một ngày nào ở yên tại 1 địa danh, sáng mà ở SG thì chắc chắn chiều đó phải có mặt tại Bình Dương, sáng mà ở BD thì chiều phải ở Đồng Nai. Chân chạy nên 10 ngày đi vắng sụt mất 3 ký, kỷ lục giảm cân kinh khủng nhất từ trước tới nay. Các bạn có thể áp dụng cho các chiến dịch ép cân của mình.

Mấy ngày đi nhiều nên thử tập quan sát, và tạm so sánh một vài điểm giữa các vùng miền, có thể không đúng trong mắt tất cả mọi người nhưng ít nhất là với riêng mình. Nhấn mạnh lại là hoàn toàn không có ý nói xấu hay tốt cho bất cứ địa danh nào nhé:

  1. Người dân Nam bộ mua và bán xổ số nhiều kinh khủng. Cảm giác như vừa bước chân ra khỏi cửa nhà là đã được mời chào mua vé số. Toàn dân mua và bán vé số: từ trẻ con, tới các ông bà già. Được biết, 60% nguồn thu chính của tỉnh Tây Ninh đến từ vé số.
  2. Uống cafe bất kể giờ giấc, và người uống không phân biệt tuổi tác, giới tính. Nếu ở HN, bạn khó bao giờ gặp cảnh 1 bà già ngồi ghế bố (loại ghế thông dụng trong các tiệm cafe bình dân bên vỉa hè) nhâm nhi 1 ly cafe đá.
  3. Có vẻ như dù không có mùa đông, nhưng đồ mùa đông trong đó bán rất chạy, nhằm phục vụ mục đích che nắng của mọi người. Bạn không thể kiếm được kiểu áo chống nắng thông dụng của chị em Hà Nội trong SG đâu, không bao giờ. Mọi người trong đó thường mặc những áo khoác thu đông, đi tất len, găng len dưới trời nắng chói. Người miền Bắc chúng ta nhìn không thể quen được, tự thấy nóng thay cho họ. Chính vì vậy, mấy ngày mình ở trong đó đã thu hút được khá nhiều ánh mắt nhìn của mọi người, vì kiểu áo chống nắng hở lưng, tay dài thượt, khác người.
  4. Chị em trong Nam nhìn nhu mì hơn cánh phụ nữ ngoài Bắc, vì ai ai cung là tóc ép, ít thấy đầu xoăn như ở HN. Chính vì vậy, lại một yếu tố nữa làm mình khác người khi ở trong đó.
  5. Phong cách bán hàng của tiểu thương SG dễ chịu hơn ngoài HN rất nhiều. Buổi sáng, vào 1 chợ bất kỳ ở HN, cứ lựa đồ, nhặt lên đặt xuống mà không mua thể nào cũng bị chửi, rồi đốt vía. Nhưng trong SG, bạn cứ lựa thoải mái, dù không mua vẫn nhận được lời cảm ơn ngọt ngào của các cô bán hàng.
  6. Ở ngoài Bắc, nhìn vào trong nhà 1 gia đình nào đó có thể đoán được đó là nhà giàu, trung bình hay nghèo (tất nhiên không thể chính xác 100%). Còn trong Nam, nhìn vào nhà và đồ đạc trong nhà không thể nói lên điều gì. Mình biết chắc có những nhà điều kiện kinh tế rất khá, nhưng đồ dùng rất thường, chỉ như những nhà trung bình ngoài HN.
  7. Trong Nam vẫn rất thịnh hành dòng xe cub đèn tròn. Ở HN thì chả còn thấy bóng dáng nó nữa. Nếu có phải là người rất nghèo mới đi xe này. Trong SG thì bạn ko thể áp đặt suy nghĩ đó đâu.
  8. Đường xá trong SG thời gian này tệ hơn ở HN rất nhiều. Đi tới đâu là gặp lô cốt tới đó. Có những đoạn đường chỉ còn 30cm bề ngang cho các loại xe đi lại. Tài xế xe hơi trong đó chắc phải rất giỏi trong việc tìm kiếm đường thoát.
  9. Khí hậu Nam bộ rất dễ chịu. Nắng mà không nóng, không oi bức như HN. Mưa thì chóng tạnh chứ không dầm dề.
  10. Giọng nói Nam bộ dễ thương không thể tả nổi, nhất là các em bé. Ôi ngọt ngào, mà dịu dàng biết bao nhiêu.

Tạm hết phần so sánh nhận xét, là khép lại những ấn tượng của chuyến đi dài. Nhớ mãi món nộm vỉa hè với em Nga, chỉ tiếc đến quán bánh xèo thì chị lại lên cơn đau bao tử bất chợt nên đành bỏ lỡ trong thèm thuồng. Nhớ những con đường lang thang cùng Oánh và Nga, mấy chị em đã kịp nói biết bao nhiêu chuyện. Nhớ những lần đi ăn và mua đồ cùng Hằng, khệ nệ và kệ nệ, đi tới đâu cũng tất bật vì thiếu thời gian.

Nhớ thật nhiều! Và cảm ơn tất cả vì tất cả!

Hẹn gặp lại nhé, Sài Gòn!

Cuộc đời dài lắm

Wednesday, July 2nd, 2008

ec35

Dữ dội lắm, về tình yêu; khốc liệt lắm, về thương trường kinh tế. Đó là cảm nhận của người đọc, trong đó có mình, về tiểu thuyết Cuộc đời dài lắm của nhà văn Chu Lai.

Mình đã đọc vài tiểu thuyết của nhà văn này, đến Cuộc đời dài lắm mới thấy thực sự ấn tượng về tính gai góc trong từng câu chữ của ông. Gai góc khi đề cập đến những vấn đề của làm ăn, buôn bán, của tham nhũng, hối lộ. Nhưng lại mềm mại, dịu dàng, tha thiết làm sao khi viết về tình yêu giữa 1 người đàn ông đã có vợ con với 1 cô gái, vậy mà vẫn nhận thấy sự trong sáng, thuần khiết trong tình yêu đó. Có cảm giác như, khi Chu Lai viết ra những cảm xúc yêu thương như thế, trong thực tế của ông cũng đang có một bóng hình Hà Thương khác, ngoài nhà văn Vũ Thị Hồng vợ ông ra. Cuốn tiểu thuyết dài hơn 500 trang, mình phải đọc đến 2 tuần mới xong dù nhiều lúc không muốn dứt ra, chỉ vì thời gian này quá bận. Chính vì sự bận rộn trong công việc này đã cho mình cảm nhận rõ nét hơn về bối cảnh câu chuyện. Tất nhiên, mình không thể so sánh được với hình mẫu Vũ Nguyên, Hà Thương.

Tiếng chị thoảng bay trong tiếng lá xạo xào – Nước mắt cao su như nước mắt người. Đời cao su như đời người. Sữa cao su như sữa người. Người yêu thương chung thuỷ với cây, cây sẽ vặn mình hiến dâng cho người hết thảy. Cao su là quạnh quẽ. Cao su là âm thầm. Âm thầm sống, âm thầm cạo mủ, âm thầm lấy chồng, âm thầm sinh con, đứa con lớn lên lại âm thầm đi tiếp vòng luân hồi của mẹ nếu như không có một luồng sinh khí mới mẻ nào thổi vào giữa những hàng lô… Còn em, em lại bảo, anh có một cái đầu thị trường sắc sảo nhưng anh lại có một trái tim bao cấp yếu mềm, vì thế mà đời anh vất vả nhưng cũng vì thế mà em yêu anh...”


Tầm nhìn bao quát trong kinh doanh, sự chân thành trong đối nhân xử thế với bạn bè, đồng nghiệp, một tình yêu trong sáng và mãnh liệt… Khó mà dễ, nếu chân thành!

Cuộc đời dài lắm nhưng cuộc đời cũng chóng vánh làm sao!…

3 năm

Sunday, June 1st, 2008

Ngày hôm nay, tròn 3 năm làm việc tại iWay. Có 1 ngày để nhìn lại quãng thời gian đó, bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu kinh nghiệm sống, cùng một tẹo nỗi buồn như sống lại.

3 năm, với biết bao nhiêu nhiệm vụ đã trải qua. Có những công việc thực sự khiến mình trưởng thành hơn trước, có những công việc vì những lý do khách quan buộc phải dừng lại dù cả một bộ máy đã vào guồng, có những công việc mang đến nụ cười, nhưng cũng có lúc đã phải bật khóc. Dù vậy, việc nào cũng góp phần cho mình hiểu nhiều hơn các khía cạnh, màu sắc cuộc sống.

3 năm, bao nhiêu cơ hội tiếp xúc với biết bao con người, hiểu được tính cách, thói quen của bao đồng nghiệp, khách hàng và đối tác. Đã, đang và sẽ có cơ hội làm việc với nhiều con người dễ thương, đáng yêu, luôn giúp đỡ và tạo điều kiện để tất cả cùng hoàn thành công việc trong sự thân thiện và nụ cười. Nhưng cũng ko phải ko gặp những khó chịu, bực bội với một số người, đồng nghiệp cũng có, mà khách hàng cũng không ít. Những điều đáng yêu, những điều khó chịu đón nhận từ tất cả mọi người, giờ phút này cũng trở nên vô cùng đáng nhớ. Vì nhờ chúng, P cũng đã khôn và người lớn hơn rất nhiều.

3 năm, có rất nhiều khoảnh khắc cảm giác muốn cống hiến, muốn nỗ lực xây dựng công ty luôn dâng trào. Luôn luôn bảo vệ hình ảnh công ty và những người đang còn ở cty trước những chỉ trích, nghi ngờ của người khác. Nhưng cũng không tránh được có lúc thực sự thấy nản, muốn bỏ cuộc khi chứng kiến quá nhiều sự ra đi. Thậm chí có thời điểm, chỉ một chút nữa thôi chính mình cũng đã tự đưa mình vào trong danh sách những người không ở lại. Chỉ một chút ngập ngừng, e ngại trước cánh cửa phòng GĐ mới níu giữ được lời nói tạm biệt. Vẫn biết, với một công ty nhỏ, xáo trộn nhân sự là điều hiển nhiên, nhưng sao không tránh được những phút giây dao động, chông chênh.

3 năm. Nhớ lại những ngày đầu. Ngày đầu tiên quá choáng ngợp với lượng thông tin tiếp nhận từ người quản lý, từ các bộ phận liên quan, cùng với việc chưa thể quen được một ai trong môi trường mới, đến nỗi phải hoảng sợ cho ngày làm việc tiếp theo. Cùng với đó là nỗi sợ các sếp, giờ nghĩ lại thấy ngày đó cũng thú vị. Người quản lý trực tiếp công việc của mình thì lại không thấy sợ nhiều, mà lại đi sợ một sếp khác. Nhưng đến bây giờ, một quãng thời gian dài gắn bó, hiểu được từng người, thì không còn sợ ai nữa. Thay vào đó là nỗi lo nếu mình không hoàn thành được công việc, được các mục tiêu, thì sẽ gây thất vọng cho các anh ấy và các bạn đồng nghiệp. Đó mới chính là nỗi sợ lớn nhất!

3 năm. Muốn nói lời cảm ơn chân thành tới tất cả mọi người; những người đã ra đi và đặc biệt cho những người đang ở lại; tới các anh chị em đồng nghiệp và đặc biệt tới BGĐ, những người đã và luôn đặt niềm tin vào mình. Vẫn biết khó khăn và một vài vận đen vẫn chưa thôi đeo đuổi chúng ta, nhưng niềm tin rất lớn rằng cố gắng thật nhiều dứt khoát phải thành công. Và người tốt thì bao giờ cũng được đền đáp, hoàn toàn không phải như mấy anh em vẫn hay nói: người tốt thường phải chịu thiệt.

Rất tin, và rất yêu bạn đấy, iWay ạ :-)

Nhớ Huế

Tuesday, April 22nd, 2008

Tối ở nhà đọc báo, có 1 bài viết về Huế, tự nhiên sao thấy nhớ thế. Tìm lại cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, như đất Huế. Có lẽ tính cách của mình nếu sống ở Huế sẽ thích hợp hơn là Hà nội hay Sài gòn.

Nhớ những ngày tháng 8/2001. Hơn 1 tuần ở đó cùng các bạn, sống cuộc sống tập thể. Chao ôi, giờ nghĩ mà muốn trào nước mắt, sao nhớ thời sinh viên, nhớ bạn bè, thầy cô, nhớ những người dân ở đó đến thế.

Đất Huế yên bình, không ồn ào như HN. Buổi tối khoảng 8 rưỡi, 9 giờ là mọi nhà, kể cả cửa hàng đã đóng cửa rồi. Ngoài đường có lẽ chỉ còn khách du lịch đi lang thang. Có 1 buổi tối dắt nhau đi ăn chè Huế, sao rẻ đến vậy. Có 1 ngàn 1 ly chè tú ụ, sức mình ăn xong thì khỏi thèm ly thứ hai. Ăn xong, đi bộ ngoài phố lúc về khuya, dưới những mái ngói lô xô, con gái Hà nội chuyện trò không được dịu dàng như các cô gái Huế. Có 1 buổi tối, ngồi trên xích lô đi thăm cầu Trường Tiền, thôn Vĩ Dạ. Những ánh đèn lung linh, sông Hương mờ tỏ, hương cỏ cây lan tỏa trong đêm, khi đó dù không lãng mạn cũng vẫn cảm nhận được nét duyên của Huế. Chỉ tiếc mình không được đi thuyền trên sông Hương để được nghe ca Huế. Có lẽ xin hẹn Huế lần sau!

Rồi những ngày cùng cả đoàn đi thăm Đại Nội, một số lăng tẩm mà giờ không nhớ được tên nữa, ghé chợ Đông Ba ăn cơm hến, mua về cho mẹ mấy chiếc nón – “đặc sản” xứ Huế làm quà. 1 lịch trình cũng giống như rất nhiều du khách khác, mà sao lại có cảm giác như Huế đang dành thiện cảm đặc biệt cho mình.

Đi trên những con đường của Huế, chợt bắt gặp những tà áo dài của các nữ sinh tới trường. Như thể chưa bao giờ được thấy áo dài, cả đoàn cùng trầm trồ khen ngợi. Cảnh quá quen thuộc trên TV, mà đến giờ mới được thấy tận mắt ngoài đời. Huế hội tụ đủ vẻ đẹp về cảnh và người, cả thanh lẫn sắc.

Nhớ quá Huế ơi!

Và những ngày ở trong xóm vạn đò. Ẩn đằng sau vẻ đẹp của Huế, còn biết bao người dân sống quá nghèo khổ. Trong những ngày đi phỏng vấn, chỉ là 1 cô sinh viên, làm gì có quyền thế gì trong tay, nhưng, niềm vui hay tội ác, khi bọn mình đã gieo cho họ, những người dân vạn đò khốn khó, niềm tin rằng họ sắp được đổi đời, sắp kết thúc cuộc sống phiêu bạt cùng con đò để lên bờ định cư. Ước mơ lên bờ đã theo bám họ hàng bao nhiêu năm nay, chính quyền địa phương có lẽ đã hứa hẹn với họ rất nhiều, để giờ đây, niềm tin trong họ lại trỗi dậy khi gặp đám sinh viên từ HN vào. Nét thật thà, khắc khổ của người miền Trung bộc lộ rõ trong những lần trả lời phỏng vấn của bọn mình. Giờ mình vẫn giữ 1 tấm ảnh chụp 1 chị dân vạn đò, ngày đó khi chụp có hứa rửa xong sẽ gửi vào, nhưng sau mới nhớ ra rằng chị làm gì có địa chỉ để nhận. Cả đời lênh đênh sông nước, đời anh chị đã vậy rồi, bọn trẻ cũng vậy sao?? Rồi gia đình nào cũng vậy, cuộc sống cứ trôi, hy vọng cũng cứ trôi theo dòng nước, rồi chẳng biết có còn hy vọng nữa không.

6 năm rồi mình chưa được trở lại đó, không biết giờ này xóm vạn đò phường Phú Hiệp có còn không? Cuộc sống của họ giờ thế nào? Bọn trẻ con có được đến trường không? Sự khốn khó có còn vây lấy họ không nữa?

Thương quá Huế ơi!

Rồi sẽ có ngày mình trở lại thăm Huế, thăm lại phường Phú Hiệp có cái nhà trẻ đã cho nhóm bọn mình ở nhờ trong thời gian thực tập đó. Hẹn Huế nhé, 1 ngày không xa đâu!

Lan man

Saturday, April 5th, 2008

1. “Hoa hồng đẹp nhưng nhiều gai”; “Vinh dự lớn, trách nhiệm nặng nề”. 2 câu này xét cho cùng đều có chung một ý nghĩa. Có thể áp dụng cho một ai đó, cho nhiều người, thậm chí cho cả mình. Tất nhiên, mình không phải là hoa hồng :) , cũng không thích có nhiều gai. Nhưng để phát triển, cuộc sống bắt buộc mình phải có gai. Mình đang tập, đang cố gắng, dù mới đang ở giai đoạn đầu.

2. Có vẻ như blog này của mình không thu hút được đông bạn đọc là các bạn đồng nghiệp hay bạn bè bên ngoài, không có nhiều comment. Thế nhưng hình như bọn tây nó lại thích cái góc chia sẻ này. Bằng chứng là gần đây mình rất hay phải xóa các comment của bọn nó. Điều đó có nói lên được rằng mình attractive tây hơn ta không? :D

3. Tuần tới mình sẽ liên hệ với một cô giáo tiếng Anh. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, một lớp học ngoại ngữ mới sẽ được hình thành.

Thoạt nhìn, 3 nội dung lan man trên của mình chả liên quan gì đến nhau. Nhưng thực chất chúng liên quan mật thiết đấy. Công việc – Cuộc sống – Ngoại ngữ.

1 ngày rồi cũng qua

Friday, March 28th, 2008

Chiều hôm qua và sáng nay với tớ thật căng thẳng. Tới mức tớ không thể ăn sáng được vì quá lo lắng. Thế mà rồi ngày cũng qua đấy, dù cho mới đi được 2/3 chặng đường.

Không phải đây là lần đầu tiên tớ phải đi nói trước khách hàng, cũng ko phải lần đầu tiên gặp công việc khó (không khó gì việc training đã phải làm rất nhiều lần rồi). Vậy mà thấy căng thẳng kinh khủng. Phải chăng, mình bị tâm lý đối mặt với “người nhà giàu”? Sợ cảm giác “miệng kẻ sang có gang có thép”?? Dễ vậy lắm, nhất là sau 1 buổi chiều không để lại ấn tượng tốt cho họ. May mắn làm sao, với sự căng thẳng đó mà ngày hôm nay tớ vẫn hoàn thành được nhiệm vụ. Đó chính xác là do may mắn, hay là sự nỗ lực của người thực hiện??

Điểm nhấn duy nhất trong ngày khiến tớ có thể relax đó là khi đi qua đường Bắc Sơn, hàng cây 2 bên đường nở hoa đẹp mê hồn. Hoa gì, cây gì tớ không biết tên, nhưng những nụ hoa trắng hồng làm cho con đường thêm tươi sáng, và cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng trong mình được xuất hiện. Lúc đó mà có máy ảnh trong tay, tớ sẽ chụp ngay để mang về ngắm hoa lâu hơn.

1 ngày và 1 tuần sắp hết, áp lực vẫn không bao giờ vơi cạn. Cố gắng duy trì cảm xúc nhé!

Entry tất niên

Wednesday, February 6th, 2008

Còn khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa năm vàng Đinh Hợi sẽ khép lại, đón chào Mậu Tý với nhiều kế hoạch, dự định phía trước. Chào đón năm mới, hy vọng và luôn cố gắng vươn tới nhiều điều tốt đẹp, bỏ lại sau lưng những điều không may mắn đã qua.

Nhớ lại ngày hôm qua, ngồi bên bà canh nồi bánh chưng, bánh tày (tét). Chợt ước ao thời gian hãy ngừng trôi, hoặc cho mình được bé lại để có thể nằm gọn trong đống rơm khô, bên bếp lửa hồng trong ngày đông giá rét. Không biết một vài năm nữa, cảm giác này có còn được trở lại??

Mọi người nói vào đúng thời khắc giao thừa, nếu ước điều gì thì điều đó rất dễ trở thành hiện thực. Vậy lát nữa mình sẽ ước thật nhiều, cho mình, cho gia đình, và cho những người xung quanh.

Nhiều vậy, trời phật có cover được hết không nhỉ?

Hàng cứu trợ tết

Thursday, January 31st, 2008

Tết này nhà tớ chỉ có 10 kg gạo, 1 kg đường và 1 gói kẹo để ăn tết thôi nhé. Tất cả chỉ có vậy!

Nên tớ lên kế hoạch như thế này: Nếu có khách đến chơi, tớ sẽ lấy đường pha với thanh thủy mời nước, mời thêm cái kẹo nữa cho có không khí. Nếu khách ở lại ăn cơm, tớ sẽ nấu cơm bằng số gạo trên. Tuy nhiên chỉ trong phạm vi 10kg gạo đó thôi, nếu hết rồi mà vẫn có khách tiếp thì tớ chịu đấy.

Vì năm vừa rồi, ngoài phường nơi nhà tớ ở, người ta thấy nhà tớ “hoàn cảnh” quá, 1 năm gặp những 2 cái tai nạn liền, nên họ quyết định trợ cấp. Và những thứ trên (10 kg gạo, 1 kg đường, 1 gói kẹo) chính là số hàng nhà tớ “được” nhận.

Sau khi thấy những thứ này, tớ băn khoăn lắm: Tết này tớ dự định mua 1 vài thứ cho cả nhà, mấy thứ đồ vừa bình dân vừa xa xỉ cho bản thân tớ. Nhưng phường người ta làm thế này thì ko biết tớ có nên mua sắm gì nữa không. Vì tớ sợ nếu mua rồi, nhỡ trong tết người ta tổ chức 1 đoàn đi thăm các gia đình “khó khăn”, mà thấy nhà tớ như thế thì sang năm lại cắt mất “trợ cấp” thì chết. Hay là tớ cứ mua sắm, rồi giấu đi??

Nói đùa vậy thôi, chứ qua chuyện này, và vì tớ đã từng học chuyên ngành xã hội, nên thấy hệ thống an sinh, phúc lợi xã hội của nước mình đang rất bất ổn, cách làm ăn quan liêu. Thú thực, được cho thì ai chẳng thích, nhưng cho như thế nào và ý nghĩa ra sao là điều đáng nói. Nhà tớ không giàu, năm vừa qua đúng là gặp nhiều chuyện không may, nhưng vẫn đủ khả năng để vượt qua tất cả, tất nhiên là có sự động viên cả về vật chất và tinh thần của đông đảo họ hàng, bạn bè gần xa . Tớ biết, ở ngoài kia, có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn hơn nhiều, nhất là khi tết đến xuân về, và lại rét mướt như thế này nữa. Việc mua được 1 cân thịt, 1 gói mứt, chiếc áo ấm không hề đơn giản chút nào. Nhưng đã bao giờ họ được nhận chục cân gạo, 1 cân đường như thế kia chưa? Các quan phường đã bao giờ ngó tới cuộc sống của họ chưa?

Một mình tớ thì chưa thể thay đổi được điều gì. Mà nói thay đổi, xa vời quá, tớ chưa hy vọng lắm. Chỉ có điều, tết này, tớ sẽ đi chùa và cầu khấn nhiều hơn. Cầu khấn cho gia đình tớ năm mới không còn nhiều vận xui như năm vừa rồi nữa, cầu khấn để tết năm sau không còn phải nhận “trợ cấp” nữa, cầu khấn để nhiều người nghèo sẽ được nhận những phần quà làm ấm lòng 3 ngày tết.

Tớ chúc mọi người 1 cái tết thật đầm ấm, no đủ, hạnh phúc!

Viết cho 1 ngày đông

Monday, January 28th, 2008

Hà Nội bữa nay lạnh tê tái. Uh, ai cũng biết mà, vì gặp nhau, câu đầu tiên chào nhau chỉ là than thở về giá lạnh.

Trời rét! Co ro, trong những chiếc áo lạnh, sù sụ như một chú gấu mà vẫn phải kêu bật ra miệng. Co ro, trong những miền ký ức về ngày nắng đẹp, về những mùa đông đã qua, về bắp ngô nướng, về bát nước chấm ốc cay cay…

Chiều giá rét ở quê, chạy xe ra ngoài đồng để gió thổi tung mớ tóc rối. Bên vệ đường, từng túp lều liêu xiêu trước những cơn gió lạnh như chực đổ, mà bên trong ủ ấm bao lòng người. Đó là nơi mình có thể ghé qua uống 1 cốc nước ngô nóng bỏng lưỡi, vị ngọt của ngô non bị át bởi vị ngọt của đường. Đó là nơi mình có thể ghé qua để lấy vài ba bắp ngô non về, trong góc bếp mấy anh chị em chụm đầu bên bếp lửa vừa nướng ngô vừa xuýt xoa vì nóng, vì khói. Bắp ngô đen xì, miệng cười đen xì mà sao vẫn ngon đến thế, vẫn đáng yêu đến thế!

Đêm giá rét, lại cả lũ lóp ngóp chen chúc trong 1 tấm chăn. Ai cũng chen nhau nằm giữa để rồi cuối cùng cho đứa nằm ngoài khỏe hơn kéo gom toàn bộ chăn về nó. Lại bắt đầu những cuộc chiến tranh giành tấm chăn nhỏ, lại eo xèo, lại khóc lóc để bà phải can thiệp. Đánh nhau thế, cãi nhau thế, mà đuổi mỗi đứa về mỗi nhà để được một mình một chăn thì lại không ai muốn, lại tranh cãi nhau để được ở lại.

Ký ức của tuổi thơ những ngày giáp tết đó. Sao thấy thiết tha, yêu dấu đến vậy! Giờ đứa trong Nam, ngoài Bắc, chắc hiếm còn cơ hội nào để được thơ bé như xưa. Chợt thấy ấm lòng giữa 1 ngày đông giá!

Gió vẫn thổi bên ngoài kia đấy…

Vô hình

Saturday, January 5th, 2008

Có lúc thấy mình như một kẻ vô hình.
Không ai biết.
Và chẳng ai cần biết.
Đi giữa cuộc đời chợt thấy mình tách biệt.
Có phải ta vô duyên?

Có lúc thấy mình như một mảnh trăng đêm.
Rơi xuống đất .
Vỡ tan.
Không ai thèm ghép nhặt.
Đành thu mình trong buổi mai nắng gắt.
Phải chăng ta lẻ loi?

Có lúc thấy mình như ngôi sao xa xôi.
Hứng ánh sáng từ mặt trời.
Lặng lẽ.
Trong mọi người mình quá ư nhỏ bé.
Có đủ khỏi lãng quên?

P/S: Chẳng biết viết gì, vì chẳng nghĩ gì vào cái lúc 12g đêm thứ 7 này cả :) . Nhưng lại không muốn blog chết yểu hoặc bị suy dinh dưỡng, nên đưa tạm 1 bài thơ lên, cho nó nhiều màu sắc, góc chia sẻ của chúng ta :) )