Archive for the Category » Cảm xúc – Chia sẻ «

Saturday, April 05th, 2008 | Author:

1. “Hoa hồng đẹp nhưng nhiều gai”; “Vinh dự lớn, trách nhiệm nặng nề”. 2 câu này xét cho cùng đều có chung một ý nghĩa. Có thể áp dụng cho một ai đó, cho nhiều người, thậm chí cho cả mình. Tất nhiên, mình không phải là hoa hồng :) , cũng không thích có nhiều gai. Nhưng để phát triển, cuộc sống bắt buộc mình phải có gai. Mình đang tập, đang cố gắng, dù mới đang ở giai đoạn đầu.

2. Có vẻ như blog này của mình không thu hút được đông bạn đọc là các bạn đồng nghiệp hay bạn bè bên ngoài, không có nhiều comment. Thế nhưng hình như bọn tây nó lại thích cái góc chia sẻ này. Bằng chứng là gần đây mình rất hay phải xóa các comment của bọn nó. Điều đó có nói lên được rằng mình attractive tây hơn ta không? :D

3. Tuần tới mình sẽ liên hệ với một cô giáo tiếng Anh. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, một lớp học ngoại ngữ mới sẽ được hình thành.

Thoạt nhìn, 3 nội dung lan man trên của mình chả liên quan gì đến nhau. Nhưng thực chất chúng liên quan mật thiết đấy. Công việc – Cuộc sống – Ngoại ngữ.

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Friday, March 28th, 2008 | Author:

Chiều hôm qua và sáng nay với tớ thật căng thẳng. Tới mức tớ không thể ăn sáng được vì quá lo lắng. Thế mà rồi ngày cũng qua đấy, dù cho mới đi được 2/3 chặng đường.

Không phải đây là lần đầu tiên tớ phải đi nói trước khách hàng, cũng ko phải lần đầu tiên gặp công việc khó (không khó gì việc training đã phải làm rất nhiều lần rồi). Vậy mà thấy căng thẳng kinh khủng. Phải chăng, mình bị tâm lý đối mặt với “người nhà giàu”? Sợ cảm giác “miệng kẻ sang có gang có thép”?? Dễ vậy lắm, nhất là sau 1 buổi chiều không để lại ấn tượng tốt cho họ. May mắn làm sao, với sự căng thẳng đó mà ngày hôm nay tớ vẫn hoàn thành được nhiệm vụ. Đó chính xác là do may mắn, hay là sự nỗ lực của người thực hiện??

Điểm nhấn duy nhất trong ngày khiến tớ có thể relax đó là khi đi qua đường Bắc Sơn, hàng cây 2 bên đường nở hoa đẹp mê hồn. Hoa gì, cây gì tớ không biết tên, nhưng những nụ hoa trắng hồng làm cho con đường thêm tươi sáng, và cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng trong mình được xuất hiện. Lúc đó mà có máy ảnh trong tay, tớ sẽ chụp ngay để mang về ngắm hoa lâu hơn.

1 ngày và 1 tuần sắp hết, áp lực vẫn không bao giờ vơi cạn. Cố gắng duy trì cảm xúc nhé!

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Wednesday, February 06th, 2008 | Author:

Còn khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa năm vàng Đinh Hợi sẽ khép lại, đón chào Mậu Tý với nhiều kế hoạch, dự định phía trước. Chào đón năm mới, hy vọng và luôn cố gắng vươn tới nhiều điều tốt đẹp, bỏ lại sau lưng những điều không may mắn đã qua.

Nhớ lại ngày hôm qua, ngồi bên bà canh nồi bánh chưng, bánh tày (tét). Chợt ước ao thời gian hãy ngừng trôi, hoặc cho mình được bé lại để có thể nằm gọn trong đống rơm khô, bên bếp lửa hồng trong ngày đông giá rét. Không biết một vài năm nữa, cảm giác này có còn được trở lại??

Mọi người nói vào đúng thời khắc giao thừa, nếu ước điều gì thì điều đó rất dễ trở thành hiện thực. Vậy lát nữa mình sẽ ước thật nhiều, cho mình, cho gia đình, và cho những người xung quanh.

Nhiều vậy, trời phật có cover được hết không nhỉ?

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Thursday, January 31st, 2008 | Author:

Tết này nhà tớ chỉ có 10 kg gạo, 1 kg đường và 1 gói kẹo để ăn tết thôi nhé. Tất cả chỉ có vậy!

Nên tớ lên kế hoạch như thế này: Nếu có khách đến chơi, tớ sẽ lấy đường pha với thanh thủy mời nước, mời thêm cái kẹo nữa cho có không khí. Nếu khách ở lại ăn cơm, tớ sẽ nấu cơm bằng số gạo trên. Tuy nhiên chỉ trong phạm vi 10kg gạo đó thôi, nếu hết rồi mà vẫn có khách tiếp thì tớ chịu đấy.

Vì năm vừa rồi, ngoài phường nơi nhà tớ ở, người ta thấy nhà tớ “hoàn cảnh” quá, 1 năm gặp những 2 cái tai nạn liền, nên họ quyết định trợ cấp. Và những thứ trên (10 kg gạo, 1 kg đường, 1 gói kẹo) chính là số hàng nhà tớ “được” nhận.

Sau khi thấy những thứ này, tớ băn khoăn lắm: Tết này tớ dự định mua 1 vài thứ cho cả nhà, mấy thứ đồ vừa bình dân vừa xa xỉ cho bản thân tớ. Nhưng phường người ta làm thế này thì ko biết tớ có nên mua sắm gì nữa không. Vì tớ sợ nếu mua rồi, nhỡ trong tết người ta tổ chức 1 đoàn đi thăm các gia đình “khó khăn”, mà thấy nhà tớ như thế thì sang năm lại cắt mất “trợ cấp” thì chết. Hay là tớ cứ mua sắm, rồi giấu đi??

Nói đùa vậy thôi, chứ qua chuyện này, và vì tớ đã từng học chuyên ngành xã hội, nên thấy hệ thống an sinh, phúc lợi xã hội của nước mình đang rất bất ổn, cách làm ăn quan liêu. Thú thực, được cho thì ai chẳng thích, nhưng cho như thế nào và ý nghĩa ra sao là điều đáng nói. Nhà tớ không giàu, năm vừa qua đúng là gặp nhiều chuyện không may, nhưng vẫn đủ khả năng để vượt qua tất cả, tất nhiên là có sự động viên cả về vật chất và tinh thần của đông đảo họ hàng, bạn bè gần xa . Tớ biết, ở ngoài kia, có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn hơn nhiều, nhất là khi tết đến xuân về, và lại rét mướt như thế này nữa. Việc mua được 1 cân thịt, 1 gói mứt, chiếc áo ấm không hề đơn giản chút nào. Nhưng đã bao giờ họ được nhận chục cân gạo, 1 cân đường như thế kia chưa? Các quan phường đã bao giờ ngó tới cuộc sống của họ chưa?

Một mình tớ thì chưa thể thay đổi được điều gì. Mà nói thay đổi, xa vời quá, tớ chưa hy vọng lắm. Chỉ có điều, tết này, tớ sẽ đi chùa và cầu khấn nhiều hơn. Cầu khấn cho gia đình tớ năm mới không còn nhiều vận xui như năm vừa rồi nữa, cầu khấn để tết năm sau không còn phải nhận “trợ cấp” nữa, cầu khấn để nhiều người nghèo sẽ được nhận những phần quà làm ấm lòng 3 ngày tết.

Tớ chúc mọi người 1 cái tết thật đầm ấm, no đủ, hạnh phúc!

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Monday, January 28th, 2008 | Author:

Hà Nội bữa nay lạnh tê tái. Uh, ai cũng biết mà, vì gặp nhau, câu đầu tiên chào nhau chỉ là than thở về giá lạnh.

Trời rét! Co ro, trong những chiếc áo lạnh, sù sụ như một chú gấu mà vẫn phải kêu bật ra miệng. Co ro, trong những miền ký ức về ngày nắng đẹp, về những mùa đông đã qua, về bắp ngô nướng, về bát nước chấm ốc cay cay…

Chiều giá rét ở quê, chạy xe ra ngoài đồng để gió thổi tung mớ tóc rối. Bên vệ đường, từng túp lều liêu xiêu trước những cơn gió lạnh như chực đổ, mà bên trong ủ ấm bao lòng người. Đó là nơi mình có thể ghé qua uống 1 cốc nước ngô nóng bỏng lưỡi, vị ngọt của ngô non bị át bởi vị ngọt của đường. Đó là nơi mình có thể ghé qua để lấy vài ba bắp ngô non về, trong góc bếp mấy anh chị em chụm đầu bên bếp lửa vừa nướng ngô vừa xuýt xoa vì nóng, vì khói. Bắp ngô đen xì, miệng cười đen xì mà sao vẫn ngon đến thế, vẫn đáng yêu đến thế!

Đêm giá rét, lại cả lũ lóp ngóp chen chúc trong 1 tấm chăn. Ai cũng chen nhau nằm giữa để rồi cuối cùng cho đứa nằm ngoài khỏe hơn kéo gom toàn bộ chăn về nó. Lại bắt đầu những cuộc chiến tranh giành tấm chăn nhỏ, lại eo xèo, lại khóc lóc để bà phải can thiệp. Đánh nhau thế, cãi nhau thế, mà đuổi mỗi đứa về mỗi nhà để được một mình một chăn thì lại không ai muốn, lại tranh cãi nhau để được ở lại.

Ký ức của tuổi thơ những ngày giáp tết đó. Sao thấy thiết tha, yêu dấu đến vậy! Giờ đứa trong Nam, ngoài Bắc, chắc hiếm còn cơ hội nào để được thơ bé như xưa. Chợt thấy ấm lòng giữa 1 ngày đông giá!

Gió vẫn thổi bên ngoài kia đấy…

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off