Có lúc thấy mình như một kẻ vô hình.
Không ai biết.
Và chẳng ai cần biết.
Đi giữa cuộc đời chợt thấy mình tách biệt.
Có phải ta vô duyên?
Có lúc thấy mình như một mảnh trăng đêm.
Rơi xuống đất .
Vỡ tan.
Không ai thèm ghép nhặt.
Đành thu mình trong buổi mai nắng gắt.
Phải chăng ta lẻ loi?
Có lúc thấy mình như ngôi sao xa xôi.
Hứng ánh sáng từ mặt trời.
Lặng lẽ.
Trong mọi người mình quá ư nhỏ bé.
Có đủ khỏi lãng quên?
P/S: Chẳng biết viết gì, vì chẳng nghĩ gì vào cái lúc 12g đêm thứ 7 này cả
. Nhưng lại không muốn blog chết yểu hoặc bị suy dinh dưỡng, nên đưa tạm 1 bài thơ lên, cho nó nhiều màu sắc, góc chia sẻ của chúng ta
)
