1 ngày rồi cũng qua

March 28th, 2008

Chiều hôm qua và sáng nay với tớ thật căng thẳng. Tới mức tớ không thể ăn sáng được vì quá lo lắng. Thế mà rồi ngày cũng qua đấy, dù cho mới đi được 2/3 chặng đường.

Không phải đây là lần đầu tiên tớ phải đi nói trước khách hàng, cũng ko phải lần đầu tiên gặp công việc khó (không khó gì việc training đã phải làm rất nhiều lần rồi). Vậy mà thấy căng thẳng kinh khủng. Phải chăng, mình bị tâm lý đối mặt với “người nhà giàu”? Sợ cảm giác “miệng kẻ sang có gang có thép”?? Dễ vậy lắm, nhất là sau 1 buổi chiều không để lại ấn tượng tốt cho họ. May mắn làm sao, với sự căng thẳng đó mà ngày hôm nay tớ vẫn hoàn thành được nhiệm vụ. Đó chính xác là do may mắn, hay là sự nỗ lực của người thực hiện??

Điểm nhấn duy nhất trong ngày khiến tớ có thể relax đó là khi đi qua đường Bắc Sơn, hàng cây 2 bên đường nở hoa đẹp mê hồn. Hoa gì, cây gì tớ không biết tên, nhưng những nụ hoa trắng hồng làm cho con đường thêm tươi sáng, và cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng trong mình được xuất hiện. Lúc đó mà có máy ảnh trong tay, tớ sẽ chụp ngay để mang về ngắm hoa lâu hơn.

1 ngày và 1 tuần sắp hết, áp lực vẫn không bao giờ vơi cạn. Cố gắng duy trì cảm xúc nhé!

Entry tân niên

February 23rd, 2008

Giờ mới tân niên à? Uh, vì tớ lười quá, chỉ thích đọc blog của người khác thôi, mà ngại update cho blog của mình.

Nói tân niên nghe hơi ngại, vì tết qua từ quá lâu với tớ rồi: những người thân trong Nam ra ăn tết thì đều vào lại hết rồi, tới cty thì thực sự làm việc tử tế chứ ko “được” lớt phớt theo kiểu tâm lý “tết mà”.

Vì hết tết rồi nên tớ có thể tổng kết được cái tết vừa qua của mình như thế nào:

- Đêm giao thừa đi lễ chùa Phúc Khánh theo thông lệ hàng năm. Thực ra tớ có biết lễ bái gì đâu, nhưng năm nào cũng phải bon chen chỉ để rút cái thẻ xem năm mới ra sao. Năm nay quá trình bon chen ở chùa vất vả hơn, người đâu mà đông thế, cứ phải vừa lễ vừa canh cái điện thoại và ví tiền. Cuối cùng cũng đến công đoạn thực hiện cái mục đích đi chùa của tớ: xông vào cái đám đông nhất, hỗn độn nhất để rút thẻ. Lúc này mới thấy tác dụng của cái chiều cao của tớ: cao nên chen dễ, tay có thể vươn qua đầu người khác mà ko cần vào tận nơi để đặt tiền và lấy thẻ. Quẻ thẻ đầu tiên tớ đặt 5000đ, chen chúc bẹp ruột ra xem thì Rất xấu, tớ đốt luôn. Lại tiếp tục công cuộc bon chen, lần này tớ đặt 2000 thôi, may mà túm được thẻ Rất tốt luôn nên tớ dừng lại, nếu ko sẽ tiếp tục quy trình chen-rút thẻ đến khi nào được thẻ tốt mới thôi đấy. Đấy, thấy không, tớ đâu có cam chịu số phận :) )

- Chơi bạc: Xét về khía cạnh làm ăn kinh tế này, năm nay tớ đỏ hơn năm ngoái nhiều. Chỉ thua 1 đêm hôm mùng 2 rồi các ngày sau đó (tối mùng 5, ngày mùng 6, mấy trưa hôm sau) tớ đã thắng và thu lại được tương đối. Tớ không lo câu “Đỏ bạc, đen tình” đâu, vì năm ngoái tớđã cực kỳđen bạc mà cũng vẫn chả thấy tình nào cả, nên năm nay đỏ bạc cũng là 1 tín hiệu tốt. He he, hãy cứ hy vọng đi mà

- Ngày mùng 3 qua điện thờ nhà cô tớ một chút, có 1 bà ở đó xem cho tớ nói năm nay tớ có đến 2 người yêu liền đấy nhé :D . Tớ động viên mình cứ tin đi. Mà không hiểu sao năm nay tớ cũng có 1 niềm tin rất lớn (ngay từ đêm Giao thừa cơ) rằng năm nay mọi chuyện của mình sẽ tốt hơn năm ngoái rất nhiều, về mọi khía cạnh, dù đôi khi tinh thần tớ cũng hơi bị down một chút.

À quên, tết vẫn chưa thực sự hết đối với tớ, trong 1 lĩnh vực. Đó là đi lì xì. Tớ vẫn còn mấy chỗ chưa đi hết. Chắc ngày mai nắng đẹp phải tranh thủ đi thôi :) )

Entry tất niên

February 6th, 2008

Còn khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa năm vàng Đinh Hợi sẽ khép lại, đón chào Mậu Tý với nhiều kế hoạch, dự định phía trước. Chào đón năm mới, hy vọng và luôn cố gắng vươn tới nhiều điều tốt đẹp, bỏ lại sau lưng những điều không may mắn đã qua.

Nhớ lại ngày hôm qua, ngồi bên bà canh nồi bánh chưng, bánh tày (tét). Chợt ước ao thời gian hãy ngừng trôi, hoặc cho mình được bé lại để có thể nằm gọn trong đống rơm khô, bên bếp lửa hồng trong ngày đông giá rét. Không biết một vài năm nữa, cảm giác này có còn được trở lại??

Mọi người nói vào đúng thời khắc giao thừa, nếu ước điều gì thì điều đó rất dễ trở thành hiện thực. Vậy lát nữa mình sẽ ước thật nhiều, cho mình, cho gia đình, và cho những người xung quanh.

Nhiều vậy, trời phật có cover được hết không nhỉ?

Hàng cứu trợ tết

January 31st, 2008

Tết này nhà tớ chỉ có 10 kg gạo, 1 kg đường và 1 gói kẹo để ăn tết thôi nhé. Tất cả chỉ có vậy!

Nên tớ lên kế hoạch như thế này: Nếu có khách đến chơi, tớ sẽ lấy đường pha với thanh thủy mời nước, mời thêm cái kẹo nữa cho có không khí. Nếu khách ở lại ăn cơm, tớ sẽ nấu cơm bằng số gạo trên. Tuy nhiên chỉ trong phạm vi 10kg gạo đó thôi, nếu hết rồi mà vẫn có khách tiếp thì tớ chịu đấy.

Vì năm vừa rồi, ngoài phường nơi nhà tớ ở, người ta thấy nhà tớ “hoàn cảnh” quá, 1 năm gặp những 2 cái tai nạn liền, nên họ quyết định trợ cấp. Và những thứ trên (10 kg gạo, 1 kg đường, 1 gói kẹo) chính là số hàng nhà tớ “được” nhận.

Sau khi thấy những thứ này, tớ băn khoăn lắm: Tết này tớ dự định mua 1 vài thứ cho cả nhà, mấy thứ đồ vừa bình dân vừa xa xỉ cho bản thân tớ. Nhưng phường người ta làm thế này thì ko biết tớ có nên mua sắm gì nữa không. Vì tớ sợ nếu mua rồi, nhỡ trong tết người ta tổ chức 1 đoàn đi thăm các gia đình “khó khăn”, mà thấy nhà tớ như thế thì sang năm lại cắt mất “trợ cấp” thì chết. Hay là tớ cứ mua sắm, rồi giấu đi??

Nói đùa vậy thôi, chứ qua chuyện này, và vì tớ đã từng học chuyên ngành xã hội, nên thấy hệ thống an sinh, phúc lợi xã hội của nước mình đang rất bất ổn, cách làm ăn quan liêu. Thú thực, được cho thì ai chẳng thích, nhưng cho như thế nào và ý nghĩa ra sao là điều đáng nói. Nhà tớ không giàu, năm vừa qua đúng là gặp nhiều chuyện không may, nhưng vẫn đủ khả năng để vượt qua tất cả, tất nhiên là có sự động viên cả về vật chất và tinh thần của đông đảo họ hàng, bạn bè gần xa . Tớ biết, ở ngoài kia, có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn hơn nhiều, nhất là khi tết đến xuân về, và lại rét mướt như thế này nữa. Việc mua được 1 cân thịt, 1 gói mứt, chiếc áo ấm không hề đơn giản chút nào. Nhưng đã bao giờ họ được nhận chục cân gạo, 1 cân đường như thế kia chưa? Các quan phường đã bao giờ ngó tới cuộc sống của họ chưa?

Một mình tớ thì chưa thể thay đổi được điều gì. Mà nói thay đổi, xa vời quá, tớ chưa hy vọng lắm. Chỉ có điều, tết này, tớ sẽ đi chùa và cầu khấn nhiều hơn. Cầu khấn cho gia đình tớ năm mới không còn nhiều vận xui như năm vừa rồi nữa, cầu khấn để tết năm sau không còn phải nhận “trợ cấp” nữa, cầu khấn để nhiều người nghèo sẽ được nhận những phần quà làm ấm lòng 3 ngày tết.

Tớ chúc mọi người 1 cái tết thật đầm ấm, no đủ, hạnh phúc!

Vinh dự quá đi ý chứ :))

January 29th, 2008

Hôm nay, có 1 website, nó đưa tên tớ lên nhé. Lại còn cảm ơn tớ nữa đấy!

Lúc sếp mách thông tin này cho tớ, lên tìm thấy tên mình, tớ chỉ nói khiêm tốn “Vinh dự ghê”. Nhưng sếp lại “thêm dầu vào lửa”: “Quá đi ý chứ”. He he, thế là chả cần khiêm tốn, tớ cười suốt từ lúc đó.

Tất nhiên là ai cũng biết tên tớ rồi, nhưng tớ vẫn muốn khoe thêm xem tên tớ nó được “show hàng” trong hoàn cảnh nào. Nó ở đây nhé: http://otrs.org/

Không biết bọn tây nó có thích cái tên của tớ ko nhỉ? :) )

Viết cho 1 ngày đông

January 28th, 2008

Hà Nội bữa nay lạnh tê tái. Uh, ai cũng biết mà, vì gặp nhau, câu đầu tiên chào nhau chỉ là than thở về giá lạnh.

Trời rét! Co ro, trong những chiếc áo lạnh, sù sụ như một chú gấu mà vẫn phải kêu bật ra miệng. Co ro, trong những miền ký ức về ngày nắng đẹp, về những mùa đông đã qua, về bắp ngô nướng, về bát nước chấm ốc cay cay…

Chiều giá rét ở quê, chạy xe ra ngoài đồng để gió thổi tung mớ tóc rối. Bên vệ đường, từng túp lều liêu xiêu trước những cơn gió lạnh như chực đổ, mà bên trong ủ ấm bao lòng người. Đó là nơi mình có thể ghé qua uống 1 cốc nước ngô nóng bỏng lưỡi, vị ngọt của ngô non bị át bởi vị ngọt của đường. Đó là nơi mình có thể ghé qua để lấy vài ba bắp ngô non về, trong góc bếp mấy anh chị em chụm đầu bên bếp lửa vừa nướng ngô vừa xuýt xoa vì nóng, vì khói. Bắp ngô đen xì, miệng cười đen xì mà sao vẫn ngon đến thế, vẫn đáng yêu đến thế!

Đêm giá rét, lại cả lũ lóp ngóp chen chúc trong 1 tấm chăn. Ai cũng chen nhau nằm giữa để rồi cuối cùng cho đứa nằm ngoài khỏe hơn kéo gom toàn bộ chăn về nó. Lại bắt đầu những cuộc chiến tranh giành tấm chăn nhỏ, lại eo xèo, lại khóc lóc để bà phải can thiệp. Đánh nhau thế, cãi nhau thế, mà đuổi mỗi đứa về mỗi nhà để được một mình một chăn thì lại không ai muốn, lại tranh cãi nhau để được ở lại.

Ký ức của tuổi thơ những ngày giáp tết đó. Sao thấy thiết tha, yêu dấu đến vậy! Giờ đứa trong Nam, ngoài Bắc, chắc hiếm còn cơ hội nào để được thơ bé như xưa. Chợt thấy ấm lòng giữa 1 ngày đông giá!

Gió vẫn thổi bên ngoài kia đấy…

Vô hình

January 5th, 2008

Có lúc thấy mình như một kẻ vô hình.
Không ai biết.
Và chẳng ai cần biết.
Đi giữa cuộc đời chợt thấy mình tách biệt.
Có phải ta vô duyên?

Có lúc thấy mình như một mảnh trăng đêm.
Rơi xuống đất .
Vỡ tan.
Không ai thèm ghép nhặt.
Đành thu mình trong buổi mai nắng gắt.
Phải chăng ta lẻ loi?

Có lúc thấy mình như ngôi sao xa xôi.
Hứng ánh sáng từ mặt trời.
Lặng lẽ.
Trong mọi người mình quá ư nhỏ bé.
Có đủ khỏi lãng quên?

P/S: Chẳng biết viết gì, vì chẳng nghĩ gì vào cái lúc 12g đêm thứ 7 này cả :) . Nhưng lại không muốn blog chết yểu hoặc bị suy dinh dưỡng, nên đưa tạm 1 bài thơ lên, cho nó nhiều màu sắc, góc chia sẻ của chúng ta :) )

Kế hoạch tất niên 2007

December 27th, 2007

Năm hết tết đến rồi, lại lên kế hoạch ăn chơi thôi.

Lại nhớ 2 năm trước, triền miên các buổi liên hoan, hát hò, với đại bản doanh là nhà F8 của mình. Năm nay, lại chuyển về khu Kim Liên cho gần trung tâm nhé :)

Bữa liên hoan sắp tới chắc sẽ hoành tráng lắm đây. Tất niên mà, lại còn cả sinh nhật anh Ngọc, em Phương, lại chào mừng cả con laptop của anh Tuấn nữa chứ. Bao nhiêu là lý do, hứa hẹn cho 1 năm mới sẽ ăn chơi không kém phần “nhiệt huyết” :x

Vì thời gian tổ chức sau giờ làm việc ngày thứ 2 (31/12), nên cần chuẩn bị các thứ trước để hôm tới mọi thứ đều sẵn sàng, ko cập rập. P cứ lên bản draft nhé, mọi người cứ comment.

- Thứ 7 tới: nhờ chị Lan Anh nhà anh Tuấn đi Metro mua đầu cá hồi, ngao, lươn.

- Thứ 2: Nhờ mẹ Tiến mua hộ ít tràng, lòng, tim heo. Sáng Tiến đi làm thì mang đi hộ tớ nhé.

- Cũng thứ 2: anh Ngọc mua các loại rau nhé (cải cúc, cần, muống). Anh mang đi, trưa hôm đó mọi người sẽ tranh thủ vừa trà thuốc, vừa nhặt rau, tiết kiệm thời gian. Hehe…

Còn lại các thứ phụ trợ (đậu phụ, dứa, phù trúc…) cùng hoa quả tráng miệng P sẽ lo.

À, còn vấn đề bếp nữa. Nhà ai có nồi lẩu điện không? Nếu có mang đi nhé. Anh Tuấn đã lo được 1 bếp, mượn nhà ông bà ngoại Tuấn Hùng rồi :D

Sau khi ăn uống, còn kinh phí để hát hò gì không nhỉ? Kêu gọi tài trợ, tài trợ, tài trợ!!!

Băng rôn

October 2nd, 2007

Từ ngày 1/10 đến 31/10, bà con đi lại trên đường phố thủ đô sẽ bắt gặp các băng rôn giới thiệu Tháng mua hàng khuyến mại do Sở Thương mại Hà Nội tổ chức.

Không có gì đáng nói nếu như ngó qua các băng rôn này, người đi đường không tưởng đó là các quảng cáo của hãng sản xuất sản phẩm dành cho chị em phụ nữ (Kotex). Cũng tông màu, cũng font chữ khiến người xem liên tưởng đến hình ảnh mấy em teen nhảy tưng tưng, tay giơ cao. Thề với mọi người, lát nữa ra đường cứ để ý mà xem. Ai mà ko biết trước thông tin tháng khuyến mại này, nhìn lên băng rôn đoán ngay đó là quảng cáo Kotex, treo trên đầu toàn dân.

Không hiểu Sở thương mại nghĩ gì khi chấp nhận mẫu quảng cáo đó? Hoặc do quá bận rộn với công tác tổ chức? Hoặc do vô tâm? Hoặc muốn dựa bóng biz lớn?

Chịu, chả hiểu! Lát về ngó lại xem :) )

Có chuyện gì thế?

September 29th, 2007

Gọi điện cho 1 người bạn. Reng.. reng.. reng.., ABC à, tớ Phương đây. Đầu bên kia: ừ, có chuyện gì thế???

Shock nặng. Bạn không có câu chào nào khác chăng? Hay lúc đó bạn đang quá bận, để có thể nghĩ đến 1 câu nói nhẹ nhàng hơn? Hay tại tớ quá nhạy cảm với câu nói kiểu vậy?

Thôi, đànhphải trao đổi thật nhanh, tránh làm phiền bạn nữa.

Cũng đã vài lần gặp kiểu chào như vậy khi gọi điện thoại hay chat chit. “Hi” 1 người trong list friends, câu đáp lại là “Có chuyện gì thế?”. Sợ luôn, hết dám nói gì. Chẳng lẽ cứ phải có chuyện gì??

Riết như vậy, cùng với nhịp sống hối hả, khiến càng ngày càng ít dám nói chuyện với ai, tính đã hay e ngại, sợ làm phiền, lại càng rút vào trong vỏ bọc kỹ hơn. Biết làm sao bây giờ?