Tuesday, April 22nd, 2008 | Author:

Tối ở nhà đọc báo, có 1 bài viết về Huế, tự nhiên sao thấy nhớ thế. Tìm lại cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, như đất Huế. Có lẽ tính cách của mình nếu sống ở Huế sẽ thích hợp hơn là Hà nội hay Sài gòn.

Nhớ những ngày tháng 8/2001. Hơn 1 tuần ở đó cùng các bạn, sống cuộc sống tập thể. Chao ôi, giờ nghĩ mà muốn trào nước mắt, sao nhớ thời sinh viên, nhớ bạn bè, thầy cô, nhớ những người dân ở đó đến thế.

Đất Huế yên bình, không ồn ào như HN. Buổi tối khoảng 8 rưỡi, 9 giờ là mọi nhà, kể cả cửa hàng đã đóng cửa rồi. Ngoài đường có lẽ chỉ còn khách du lịch đi lang thang. Có 1 buổi tối dắt nhau đi ăn chè Huế, sao rẻ đến vậy. Có 1 ngàn 1 ly chè tú ụ, sức mình ăn xong thì khỏi thèm ly thứ hai. Ăn xong, đi bộ ngoài phố lúc về khuya, dưới những mái ngói lô xô, con gái Hà nội chuyện trò không được dịu dàng như các cô gái Huế. Có 1 buổi tối, ngồi trên xích lô đi thăm cầu Trường Tiền, thôn Vĩ Dạ. Những ánh đèn lung linh, sông Hương mờ tỏ, hương cỏ cây lan tỏa trong đêm, khi đó dù không lãng mạn cũng vẫn cảm nhận được nét duyên của Huế. Chỉ tiếc mình không được đi thuyền trên sông Hương để được nghe ca Huế. Có lẽ xin hẹn Huế lần sau!

Rồi những ngày cùng cả đoàn đi thăm Đại Nội, một số lăng tẩm mà giờ không nhớ được tên nữa, ghé chợ Đông Ba ăn cơm hến, mua về cho mẹ mấy chiếc nón – “đặc sản” xứ Huế làm quà. 1 lịch trình cũng giống như rất nhiều du khách khác, mà sao lại có cảm giác như Huế đang dành thiện cảm đặc biệt cho mình.

Đi trên những con đường của Huế, chợt bắt gặp những tà áo dài của các nữ sinh tới trường. Như thể chưa bao giờ được thấy áo dài, cả đoàn cùng trầm trồ khen ngợi. Cảnh quá quen thuộc trên TV, mà đến giờ mới được thấy tận mắt ngoài đời. Huế hội tụ đủ vẻ đẹp về cảnh và người, cả thanh lẫn sắc.

Nhớ quá Huế ơi!

Và những ngày ở trong xóm vạn đò. Ẩn đằng sau vẻ đẹp của Huế, còn biết bao người dân sống quá nghèo khổ. Trong những ngày đi phỏng vấn, chỉ là 1 cô sinh viên, làm gì có quyền thế gì trong tay, nhưng, niềm vui hay tội ác, khi bọn mình đã gieo cho họ, những người dân vạn đò khốn khó, niềm tin rằng họ sắp được đổi đời, sắp kết thúc cuộc sống phiêu bạt cùng con đò để lên bờ định cư. Ước mơ lên bờ đã theo bám họ hàng bao nhiêu năm nay, chính quyền địa phương có lẽ đã hứa hẹn với họ rất nhiều, để giờ đây, niềm tin trong họ lại trỗi dậy khi gặp đám sinh viên từ HN vào. Nét thật thà, khắc khổ của người miền Trung bộc lộ rõ trong những lần trả lời phỏng vấn của bọn mình. Giờ mình vẫn giữ 1 tấm ảnh chụp 1 chị dân vạn đò, ngày đó khi chụp có hứa rửa xong sẽ gửi vào, nhưng sau mới nhớ ra rằng chị làm gì có địa chỉ để nhận. Cả đời lênh đênh sông nước, đời anh chị đã vậy rồi, bọn trẻ cũng vậy sao?? Rồi gia đình nào cũng vậy, cuộc sống cứ trôi, hy vọng cũng cứ trôi theo dòng nước, rồi chẳng biết có còn hy vọng nữa không.

6 năm rồi mình chưa được trở lại đó, không biết giờ này xóm vạn đò phường Phú Hiệp có còn không? Cuộc sống của họ giờ thế nào? Bọn trẻ con có được đến trường không? Sự khốn khó có còn vây lấy họ không nữa?

Thương quá Huế ơi!

Rồi sẽ có ngày mình trở lại thăm Huế, thăm lại phường Phú Hiệp có cái nhà trẻ đã cho nhóm bọn mình ở nhờ trong thời gian thực tập đó. Hẹn Huế nhé, 1 ngày không xa đâu!

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Saturday, April 05th, 2008 | Author:

1. “Hoa hồng đẹp nhưng nhiều gai”; “Vinh dự lớn, trách nhiệm nặng nề”. 2 câu này xét cho cùng đều có chung một ý nghĩa. Có thể áp dụng cho một ai đó, cho nhiều người, thậm chí cho cả mình. Tất nhiên, mình không phải là hoa hồng :) , cũng không thích có nhiều gai. Nhưng để phát triển, cuộc sống bắt buộc mình phải có gai. Mình đang tập, đang cố gắng, dù mới đang ở giai đoạn đầu.

2. Có vẻ như blog này của mình không thu hút được đông bạn đọc là các bạn đồng nghiệp hay bạn bè bên ngoài, không có nhiều comment. Thế nhưng hình như bọn tây nó lại thích cái góc chia sẻ này. Bằng chứng là gần đây mình rất hay phải xóa các comment của bọn nó. Điều đó có nói lên được rằng mình attractive tây hơn ta không? :D

3. Tuần tới mình sẽ liên hệ với một cô giáo tiếng Anh. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, một lớp học ngoại ngữ mới sẽ được hình thành.

Thoạt nhìn, 3 nội dung lan man trên của mình chả liên quan gì đến nhau. Nhưng thực chất chúng liên quan mật thiết đấy. Công việc – Cuộc sống – Ngoại ngữ.

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Friday, March 28th, 2008 | Author:

Chiều hôm qua và sáng nay với tớ thật căng thẳng. Tới mức tớ không thể ăn sáng được vì quá lo lắng. Thế mà rồi ngày cũng qua đấy, dù cho mới đi được 2/3 chặng đường.

Không phải đây là lần đầu tiên tớ phải đi nói trước khách hàng, cũng ko phải lần đầu tiên gặp công việc khó (không khó gì việc training đã phải làm rất nhiều lần rồi). Vậy mà thấy căng thẳng kinh khủng. Phải chăng, mình bị tâm lý đối mặt với “người nhà giàu”? Sợ cảm giác “miệng kẻ sang có gang có thép”?? Dễ vậy lắm, nhất là sau 1 buổi chiều không để lại ấn tượng tốt cho họ. May mắn làm sao, với sự căng thẳng đó mà ngày hôm nay tớ vẫn hoàn thành được nhiệm vụ. Đó chính xác là do may mắn, hay là sự nỗ lực của người thực hiện??

Điểm nhấn duy nhất trong ngày khiến tớ có thể relax đó là khi đi qua đường Bắc Sơn, hàng cây 2 bên đường nở hoa đẹp mê hồn. Hoa gì, cây gì tớ không biết tên, nhưng những nụ hoa trắng hồng làm cho con đường thêm tươi sáng, và cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng trong mình được xuất hiện. Lúc đó mà có máy ảnh trong tay, tớ sẽ chụp ngay để mang về ngắm hoa lâu hơn.

1 ngày và 1 tuần sắp hết, áp lực vẫn không bao giờ vơi cạn. Cố gắng duy trì cảm xúc nhé!

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off
Saturday, February 23rd, 2008 | Author:

Giờ mới tân niên à? Uh, vì tớ lười quá, chỉ thích đọc blog của người khác thôi, mà ngại update cho blog của mình.

Nói tân niên nghe hơi ngại, vì tết qua từ quá lâu với tớ rồi: những người thân trong Nam ra ăn tết thì đều vào lại hết rồi, tới cty thì thực sự làm việc tử tế chứ ko “được” lớt phớt theo kiểu tâm lý “tết mà”.

Vì hết tết rồi nên tớ có thể tổng kết được cái tết vừa qua của mình như thế nào:

- Đêm giao thừa đi lễ chùa Phúc Khánh theo thông lệ hàng năm. Thực ra tớ có biết lễ bái gì đâu, nhưng năm nào cũng phải bon chen chỉ để rút cái thẻ xem năm mới ra sao. Năm nay quá trình bon chen ở chùa vất vả hơn, người đâu mà đông thế, cứ phải vừa lễ vừa canh cái điện thoại và ví tiền. Cuối cùng cũng đến công đoạn thực hiện cái mục đích đi chùa của tớ: xông vào cái đám đông nhất, hỗn độn nhất để rút thẻ. Lúc này mới thấy tác dụng của cái chiều cao của tớ: cao nên chen dễ, tay có thể vươn qua đầu người khác mà ko cần vào tận nơi để đặt tiền và lấy thẻ. Quẻ thẻ đầu tiên tớ đặt 5000đ, chen chúc bẹp ruột ra xem thì Rất xấu, tớ đốt luôn. Lại tiếp tục công cuộc bon chen, lần này tớ đặt 2000 thôi, may mà túm được thẻ Rất tốt luôn nên tớ dừng lại, nếu ko sẽ tiếp tục quy trình chen-rút thẻ đến khi nào được thẻ tốt mới thôi đấy. Đấy, thấy không, tớ đâu có cam chịu số phận :) )

- Chơi bạc: Xét về khía cạnh làm ăn kinh tế này, năm nay tớ đỏ hơn năm ngoái nhiều. Chỉ thua 1 đêm hôm mùng 2 rồi các ngày sau đó (tối mùng 5, ngày mùng 6, mấy trưa hôm sau) tớ đã thắng và thu lại được tương đối. Tớ không lo câu “Đỏ bạc, đen tình” đâu, vì năm ngoái tớđã cực kỳđen bạc mà cũng vẫn chả thấy tình nào cả, nên năm nay đỏ bạc cũng là 1 tín hiệu tốt. He he, hãy cứ hy vọng đi mà

- Ngày mùng 3 qua điện thờ nhà cô tớ một chút, có 1 bà ở đó xem cho tớ nói năm nay tớ có đến 2 người yêu liền đấy nhé :D . Tớ động viên mình cứ tin đi. Mà không hiểu sao năm nay tớ cũng có 1 niềm tin rất lớn (ngay từ đêm Giao thừa cơ) rằng năm nay mọi chuyện của mình sẽ tốt hơn năm ngoái rất nhiều, về mọi khía cạnh, dù đôi khi tinh thần tớ cũng hơi bị down một chút.

À quên, tết vẫn chưa thực sự hết đối với tớ, trong 1 lĩnh vực. Đó là đi lì xì. Tớ vẫn còn mấy chỗ chưa đi hết. Chắc ngày mai nắng đẹp phải tranh thủ đi thôi :) )

Category: Thời sự - Xã hội  | Comments off
Wednesday, February 06th, 2008 | Author:

Còn khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa năm vàng Đinh Hợi sẽ khép lại, đón chào Mậu Tý với nhiều kế hoạch, dự định phía trước. Chào đón năm mới, hy vọng và luôn cố gắng vươn tới nhiều điều tốt đẹp, bỏ lại sau lưng những điều không may mắn đã qua.

Nhớ lại ngày hôm qua, ngồi bên bà canh nồi bánh chưng, bánh tày (tét). Chợt ước ao thời gian hãy ngừng trôi, hoặc cho mình được bé lại để có thể nằm gọn trong đống rơm khô, bên bếp lửa hồng trong ngày đông giá rét. Không biết một vài năm nữa, cảm giác này có còn được trở lại??

Mọi người nói vào đúng thời khắc giao thừa, nếu ước điều gì thì điều đó rất dễ trở thành hiện thực. Vậy lát nữa mình sẽ ước thật nhiều, cho mình, cho gia đình, và cho những người xung quanh.

Nhiều vậy, trời phật có cover được hết không nhỉ?

Category: Cảm xúc - Chia sẻ  | Comments off